Home » 50 Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại (1975-2025), Chuyên Đề, Sáng Tác, Trường ca Email bài này

người đi chân đất – chương 6


CHƯƠNG 6

Chào Sri Lanka, chúng tôi đã tới.

Đã được chào đón. Một ca sĩ đã hát. Đã bị vây khổn.

Đã thoát. Chúng tôi đã đi qua đất nước Lào và Thái Lan, Mã Lai và Nam Dương

Xinh đẹp. Chúng tôi đang đi vào cánh rừng của các bạn, bên đường

Chúng tôi không nhảy múa, nhưng trong tâm nhã nhạc vang lừng

Một con sóc đón chào chúng tôi.

Ăn thử một trái cây không nhiễm độc

Người nam đi với người nam, người nữ đi với người nữ

Người không còn tham đi với người không còn tham

Người còn giận đi với người còn giận dữ

Hỡi cha mẹ của con: các người đều là cha mẹ của con

Sáng rửa mặt bên suối, nhìn thấy mặt mình, đặt niềm tin vào đó

Vào ánh sáng

Người không soi gương nhưng tin vào khuôn mặt

Sri Lanka: người bố thí nhiều, người cho ăn không hết

Cơm ngon, nước sạch, ngủ dưới gốc cây

Tự tha thứ cho mình, tìm cách báo hiếu cho cha mẹ

Nghĩ đến người khác, người đồng giới, người chuyển giới, có những điều không được dạy trong kinh. Có những điều con không biết.

Cần liễu nghĩa

Như trận mưa ẩm ướt

Tâm hồn thời đại khốn khó, chật hẹp

Bạn đi qua đời ngỡ như con đường đi qua mặt đất, như sợi chỉ dẹt đi qua mũi kim

Đôi khi ngỡ có như hai cuộc đời. Một là ta, một là đứa trẻ đi tìm ta trong im lặng

Gác khuê văn làm chi? Thành quách rêu phong, ngai vàng sơn son làm gì?

Mất dần tưởng tượng, lo âu ngày càng tăng, chim cá không về

Dân tộc một đời mất mẹ

Rét ở quê nhà, rét qua biên giới, lòng ta mở cửa theo mùa thu về

Đã hết nửa đời rồi

Lá vàng trăng rơi

Không một người nào chờ tôi cuối đường.

Không một người nào

Chỉ có hoa vàng bên suối

Trăm ngày vui cùng nở một lần

Khi bạn sống cho mình, sống cho người khác

Tôi đi qua những đất nước lạ lùng

Áo quần khác, ngôn ngữ khác

Nhưng lòng thương yêu như hạt gạo trắng ngần

Sự thèm khát sự thật giống nhau

Hạt lệ mênh mông

Nến sáng ngời ngời

Trên quan tài đất mới lấp

Trăng vào huyệt thăm người, hỏi chuyện, ngồi lại với nhau một ngày, rồi không nhìn ra nhau nữa

Như nam và nữ từ hai kiếp khác

Khởi đầu mùa xuân

Ngàn kiếp cộng vào nhân dân

Cỏ lau bạc đầu lao xao. Gởi về đâu

Niềm hy vọng này. Chúng ta sống trên cây

Như vầng trăng. Giấc mơ sáng chói

Chiếu rọi nỗi buồn. Bên trong chúng ta

Sự trống rỗng bắt đầu, hãy chiến đấu trước sự chiếm đoạt

Sau một phút giây mọi vật đã khác, và kích thước

Của niềm hy vọng này, như chú bé được nhấc bổng lên

Trên vai người khác

Người ta muốn điều gì ở con?

Con không biết. Con đi bộ một mình, bảy năm.

Không đòi hỏi một điều gì, ngoài tình yêu

Và sự thật, con đã nhìn thấy

Sức mạnh của nụ cười, sự hiểu biết làm đầy

Cái giếng nhiều ngày không mưa. Con muốn biết con là ai

Không hề muốn biết người khác là ai.

Một con chim cắt vừa lao xuống

Trên đường biên giới của những âm mưu và lòng tốt

Sự phá hoại và sự giúp đỡ. Nguyên vẹn và tan vỡ. Con không thể đồng ý hết với mọi người.

Chúng ta có quá nhiều cơ hội. Chúng ta nói

Hãy đến bên nhau. Nếu hòa hợp

Và hãy ra đi khi cần thiết

Như một người ra đi trước cái chết. Trước khi nó đến.

Bạn không cần phải làm gì, bạn không là gì cả

Hãy trả lời câu hỏi, hãy tiếp nhận

Mọi thăm viếng và tra vấn, hãy rời bỏ nơi chốn này

Trong ngày mai dù bạn yêu nó biết bao. Hãy làm ấm lại tâm hồn mình

Bằng sức nóng của một gốc cây

Của bầu trời xanh, của đám mây, của bàn tay người đặt xuống

Sung sướng nhất là sự sống

Giọt sương trên cỏ ngọt ngào, vỉ than trong đất

Trên bàn tay đầy tơ non, hương thơm từ máu

Mọi hình thức đều là phác thảo của tình yêu

Tôi yêu đời như thời thịnh trị

Nhưng chúng ta không sống trong thời thịnh trị

Thế kỷ chưa hoàn nguyên, anh em ta đi dọc thời gian

Ghé thăm bốn ngàn năm, nghĩ thầm

Con đường hành hương không giới hạn

Qua những đại ngàn qua biên cương mây trắng

Không tổn hại cho ai điều gì. Những mưu ma chước quỷ

Tự mình chọn lấy, tự họ chọn lấy. Đừng phỉ báng đừng chê bai.

Giữa đất lạ mà nghe một tiếng ve kêu

Liệu có hay đâu mùa hạ đã về.

Lòng xanh biếc nơi ta còn để lại

Tự lòng mình vượt lên. Ở đây cây cỏ cũng thật.

Mặt trời hấp hối. Thời gian đi vội.

Biên giới mở không ngừng. Cửa mở. Giọt sương bên cửa sáng như giọt máu. Tương lai mù lòa.

Sự kết thúc không còn xa. Lòng ta đi và đến

Hãy dẫn con đi. Tưng bừng thân xác.

Bộ hành, khất thực.

Có ba thử thách: phép lạ, tự do, quyền lực.

Khi bạn thức dậy giật mình thì Chúa đã đi qua

Nhân dân đã đứng lên từ trong tro bụi

Màu giá rét ghi đậm gót chân anh

Nắng nghĩa đen nghĩa kép.

Lá bàng vàng một góc trời

Những người tu hành ở cùng nhau

Ăn hạt sương. Uống vốc nước đầu nguồn

Bên giác thụ. Từ trong tay người lạ

Đi tìm trầm của lòng tin. Tiếng hổ gầm

Của tham sân si. Hãy mở mắt.

Đời không đủ ngọc ngà tặng cho những tâm hồn đẹp

Còn một ngày nữa đã đến với hoa sen

Trong cung đình Huế. Những hồi chuông gởi vào hư vô

Những chữ gởi vào hư vô.

Đã thoát ly rực rỡ

Đừng ngăn cấm người đến với người. Đừng lấy bóng tối mà ngăn cấm người không ngủ

Chợp mắt, sương trở thành giọt lệ

Người khất thực không khóc bao giờ. Đi đi, đi đi

Suối chảy siết. Cuộc chiến đấu này

Bên bờ vực thẳm. Giữa tham sân si và anh

Anh vừa mới đi qua rồi, đừng tưởng bở

Có lúc lòng riêng rạng rỡ

Nó đến rất nhẹ. Khoác áo kín bưng

Ngồi xuống bên con. Vành vạnh vầng trăng

Ma quỷ đội lốt tầm xuân

Sao con không thể nằm xuống trong vườn lộc uyển. Giấc ngủ tỉnh lặng

Bên gốc cổ thụ, vững vàng như lòng tin không bao giờ tới chậm

Như người nông dân cầm hạt lúa trong tay, như ngày lao vào đêm

Như người lao vào thời gian đấm tay lên cánh cửa

Gió thổi cơm trên mái nhà ai

Trên sườn núi lửng lơ bay

Hãy để người yêu mến con được yêu mến

Hãy để người ghét bỏ con được ghét bỏ

Nơi an toàn nhất là vô thường chánh đẳng chánh giác

Biến cố nào cũng qua. Biến cố nào cũng sẽ không qua

Mực hóa học đã trắng ngần trong mưa

Nắp quan tài còn đó

Gom lá rừng đốt lửa sưởi ấm

Khói dâng lên từ thăm thẳm linh hồn

Người trở lại, người đi mãi, đời sống tự nhiên

Tấm áo cà sa xoay nghiêng, soi mặt đời óng ánh

Lỗi lầm không thể sửa

Cánh cửa không thể mở ra

Đất nước lạ và quen. Người tìm ra người qua tiếng nói trẻ con

Từng hớp nhỏ đầu nguồn, da ửng hồng, hình thức cũng là nội dung

Lá rơi từ vô minh, lá sẽ không rơi nữa

Chớp giật chân trời

Lá đâm chồi. Chim bìm bịp kêu khuya dưới chân đèo ở Gia Lai

Đêm buồn bã, ai nghe đất nói thầm

Đường nắng giang hồ lấm tấm

Trưa bình thường tiếng vọng

Người ngồi dựa vào bóng, dựa lưng vào buổi hoàng hôn

Đêm rạo rực như tình đầu nhưng không phải tình đầu

Lá xanh non, tiếng hát của ai lưng chừng núi

Bóng hoa lay, tình yêu lên đầy trong những nhánh

Nâng cánh vạc cánh cò bay đi

Đếm đủ tháng đủ ngày chờ ta trở lại

Ta sẽ trở lại

Ta sẽ không trở lại

Con đường phác thảo một chân trời

Hãy mỉm cười như hạt cườm trên mặt nhân loại

Tiếng cười như tiếng quyên rơi

Hãy nghĩ về

Nếu sau cái chết chúng ta đứng lên.

Anh về với em

Con về với cha mẹ

Chữ hiếu là nỗi buồn, chữ hiếu là niềm tin

Từ trái tim có giọng nói

Người thức suốt đêm canh chừng trí tuệ

Người ngủ suốt đêm nuôi dưỡng tâm hồn

Sông ngân hà ơi, vắt qua bóng núi

Lên cao quá mà làm gì, hãy xuống

Lặng lẽ đào trong đất

Tiềng sóng biển triệu năm

Xóa sổ những vô danh

Làm lại, như hoa dại, trên môi Ca Diếp, không hỏi, chỉ mỉm cười

Dẫn người đi qua miệng vực

Tìm thấy chính con

Lạ hoắc, một nhành phong lan. Khác với khổ đau

Hạnh phúc không còn câu trả lời

Bạn không thể chạm tay vào bông hoa đang nở

Bạn không níu lấy chéo áo của Thượng Đế

Những người không bao giờ kể về con

Sẽ nhận ra con

Như người anh em trở về, gió đưa mùa lạnh

Người què va nạng vào nhau

Đất bê bết bùn

Lời cầu nguyện, lời rủa nguyền

Lau trắng đắp cái chết vô danh

Những đom đóm bay tàn cuộc

Thà chết không quay về

Tiếng khóc khi người vào cõi

Tồn tại hay không tồn tại

Nhiều thế kỷ đã qua, ngai vàng xưa

Nòi giống khác. Chim lạc bay lạc đàn

Mà hoa nở như nắng lay

Anh nghĩ. Anh phải im lặng. Phải quen thuộc với cuộc đời trước mắt

Tình yêu nào cũng đẹp. Cánh cò trắng và đen

Bay rát mặt câu thơ

Đừng nhởn nhơ mà sống.

Cầu vòng không nói

Chiếu sáng chân trời

Soi đường đi xuống đêm khuya

Từ giã cơn mơ, chong đèn vào ý thức.

Đặt tên cho ngọn gió

Cho nỗi cô đơn, cho bóng cá đớp đồng chân mây mặt nước.

Cánh hoa vàng nhỏ xíu

Cũng trầm tư, ra khỏi cuộc hư ảo. Đưa nhau đi

Trang nghiêm mùa thu ly biệt. Tiếng giun tiếng dế ngăn cách ta với giấc mơ. Bàn tay chọc thủng lưới

Vô minh. Người chết lưng chừng mây ngang sườn núi

Như quả bàng khô trên nhành thu

Bàn chân đi chưa về, không ai lơ đãng. Giữa hai kỳ băng hà: mặt đất ấm lại. Mưa về trong ánh chớp.

(xem tiếp chương 7)

Articles by Nguyễn Đức Tùng

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)