After a War
After a war life catches
desperately at passing
hints of normalcy
like vines entwining a hollow
twig; its famished roots
close on rubble and every
piece of broken glass.
Irritations we used
to curse return to joyous
tables like prodigals home
from the city. . . . The meter man serving my maiden bill brought
a friendly face to my circle
of sullen strangers and me
smiling gratefully
to the door.
After a war
we clutch at watery
scum pulsating on listless
eddies of our spent
deluge. . . . Convalescent
dancers rising too soon
to rejoin their circle dance
our powerless feet intent
as before but no longer
adept contrive only
half-remembered
eccentric steps.
After years
of pressing death
and dizzy last-hour reprieves
we’re glad to dump our fears
and our perilous gains together
in one shallow grave and flee
the same rueful way we came straight home to haunted revelry.
Sau Một Cuộc Chiến
Christmas 1971
Sau một cuộc chiến đời sống vồ chộp
liều lĩnh những dấu vết
thoáng qua của trạng thái bình thường như
những cây leo quấn quanh một nhánh
cành rỗng; những gốc rễ chết đói
mọc trên gạch đá vụn và từng
miếng thủy tinh vỡ.
Những điều từng khiến ta cáu kỉnh
chửi rủa trở về những cỗ bàn
hạnh phúc như những đứa con hoang đàng
trở về quê nhà từ thành thị… Người đàn ông
tính tiền đem cho tôi biên lai đầu tiên
mang gương mặt thân thiện đến với
nhóm người lạ ủ rũ quanh tôi và tôi
cười tươi tạ ơn
ra tới cửa.
Sau một cuộc chiến
chúng ta níu kéo từng cặn bã
nhạt nhẽo rung động trên xoáy lốc
thờ ơ của cơn hồng thủy
tàn lụi của chính mình…Những vũ
nữ đang hồi phục cất mình quá sớm
để tụ họp trong vòng tròn nhảy múa
những bàn chân bất lực của chúng ta vẫn
nhiệt tình như trước nhưng không còn
thông thạo chỉ có thể lờ mờ
những bước lạ lẫm nửa nhớ
nửa quên.
Sau bao năm
đầy chết chóc bao phủ
và những giờ phút cuối chóng mặt ân xá
ta vui mừng đổ đống những sợ hãi
và lợi lộc hiểm nguy vào chung
một phần mộ cạn và bỏ chạy
một cách rầu rĩ như ta đã đến
về niềm truy hoan ám ảnh.
Giáng Sinh 1971 Achebe
Đỗ Lê Anhdao/. tạm dịch