dẫm lên mưa tôi nghiền nhỏ những ánh đèn rả rích
cột đèn ngã rạp
mưa ngừng – tập phim ở cao trào | đứt đoạn
âm rè từ chiếc loa vang lên cùng giọng ghi âm của người máy nữ
kéo Số 7 và Elliot Page
khỏi màn hình, chìm vào khoảng không xôm xốp
giữa ba giờ chiều và chín giờ sáng
tôi rã người đứng dậy, bước khỏi tập phim muộn màng
ánh sáng ùng ục
tạt vào mảng tường đối diện
ghim vào nét rì rằn mưa miết lên lớp áo tường vôi
gam xám lạnh của bầu trời
âm tí tách
của chiều mưa
dè dặt tắt cơn
cùng tiếng rì rì của dây tóc bóng đèn nhấp nháy
đặt xuống mặt đường một bào thai đom đóm mê man.
ở điểm mù của thế giới
tôi cần tai nghe cách âm để nhìn rõ 2 chiều trên dưới
và ngửi rõ mùa sao băng mất hút
vào thung lũng thời gian bị trọng lực uốn cong
trong nhà vệ sinh
ngón tay tôi trượt ghì trên lớp kính chống trầy
một đầu ra hai đầu vô – như sợi tóc chẻ ngọn và mạch máu phân cành.
lộp độp lộp độp
tiếng ếch kêu tí tách ngoài vườn
và tiếng ve đổ nhào vào vực thẳm dẫu từng mất hút sau những tiếng xe máy lùng bùng
xối xả vào trảng cỏ thấp tè ngả mình trên trảng đất – rinh rích rinh rích
ở độ cao giữa hai đỉnh núi
còn gì để nghe, ngoài tiếng tim vọng vang giữa những ngăn tim ùng ục máu
cắm đầu chạy giữa tĩnh mạch động mạch và những cành con
dần xám xịt vì thiếu ôxy – một bình minh màu xám nhẹ như sương núi
về rồi.
.