Home » , Tùy bút Email bài này

Ngày Lễ cho Ông Bà và Các Cháu

0 comment ♦ 31.05.2022

 

170928_stlouise_school_004

 

Ngày Thứ Sáu, 27 tháng 5 vừa qua, chúng tôi tới dự một Thánh Lễ tại nhà thờ trường Saint Louise ở Bellevue, nơi hai đứa cháu ngoại lên 9 và 11 của chúng tôi đang theo học. Trường chỉ có từ lớp Mẫu Giáo tới lớp 8. Hàng năm đều có một ngày ngôi trường Công Giáo này tổ chức một buổi Lễ trong nhà thờ, gọi là ngày của ông bà (Grandparent Mass) cho các cháu nhớ đến tình thương và công ơn của ông bà nội ngoại.

Thánh Lễ năm nay do Thầy Cô và học trò cấp lớp 3 phụ trách. Trong thánh lễ cháu gái của tôi (9 tuổi) và mấy người bạn của cháu được chọn, thay nhau đọc lời nguyện, hát, và trưng lên những tấm biển ghi lời cám ơn ông bà. Chúng tôi đi dự những buổi lễ này từ khi hai đứa bé còn học Mẫu Giáo. Lần nào đi dự cũng thấy trong lòng vừa vui mừng vừa ấm áp. Nhưng buổi Lễ năm nay thật là một buổi lễ làm trí tôi lao xao và hồn tôi run rẩy. Tôi vừa dự Lễ vừa hình dung ra ở Uvalde, Texas có những ông nội, ông ngoại, bà nội, bà ngoại đang khóc than cho những đứa cháu bé bỏng của mình, ở tuổi lên 9 lên 10 bị thảm sát. Tưởng tượng l9 đứa bé học lớp 4 chết trong sợ hãi, chết oan uổng, chết tức tưởi bởi những viên đạn, dù chúng không phải đang sống trong một xứ sở có chiến tranh. Làm sao ông bà, cha mẹ chúng có thể mang vác nỗi đau đớn này.

Ở Mỹ, những học sinh bé bỏng này đã trên một lần là nạn nhân của súng đạn. Năm 2012 đã có 20 đứa bé ở trường Tiểu Học Sandy Hook- Connecticut cũng bị chết vì súng đạn, năm 2018 có 17 em ở Trung Học Parkland, Florida cũng bị bắn chết, dù những em này đang ở trong một thành phố an bình.

Nỗi đau của cha mẹ các em làm sao mà nguôi được. Có ông Bố mất con gái do súng đạn đã nói: “Tôi không được nhìn con gái tôi trưởng thành, nhìn con gái tôi tốt nghiệp, nhìn con gái tôi lập gia đình. Đến bao giờ thì người ta mới không cho mua bán súng tự do trên đất Mỹ.”

Tôi đọc trên Diễn Đàn Thế Kỷ, nhà báo Ngô Nhân Dụng cho biết nước Mỹ có 332 triệu người thì có đến 400 triệu khẩu súng thuộc sở hữu tư nhân, như vậy là số súng nhiều hơn số người. Nghe mà kinh hoàng. Không phải người Mỹ nào cũng có súng trong nhà, nhưng có người lại làm chủ đến 4, 5 khẩu súng nên số súng mới nhiều như thế.

Ngoài những vụ thảm sát hàng loạt, còn có bao nhiêu vụ bắn chết người lẻ tẻ hàng ngày, hàng tuần trên khắp nước Mỹ mà chúng ta không để ý đọc trên báo, trên mạng.

Những người trong hội Bảo Vệ Súng nói:“Súng không giết người, chỉ có người giết người.” Nhưng nếu luật pháp quy định rằng phải duyệt xét thật kỹ lưỡng hồ sơ cá nhân về hạnh kiểm và sức khỏe tinh thần của người đi mua súng, thì chắc chắn những cái chết oan của các em bé vô tội sẽ bớt đi rất nhiều. Ai cũng biết giao súng cho một kẻ tâm thần thì chuyện tệ hại nào sẽ xẩy ra. Thời gian chờ đợi xét hồ sơ – khoảng 5, 7 ngày trước khi giao súng- đôi khi cũng giúp kẻ đang rối loạn tâm trí được bình tĩnh lại, bỏ ý định đi giết người cho hả dạ. Nhưng người ta đã không làm một điều gì cả. Cứ có kẻ mua súng là có người bán súng.

Trong nhà thờ sáng nay toàn là trẻ em và các ông bà nội, ngoại. Sau buổi lễ các cháu đưa ông bà vào lớp gặp các thầy cô phụ trách, tíu tít khoe cái bàn học, cái ghế nơi các em ngồi, và những đồ thủ công do các em làm ra. Ông bà cảm thấy thật hạnh phúc.

 

170928_stlouise_school_191 (1)

 

Sau khi chuông reng báo hiệu kết thúc giờ thăm viếng và các cháu trở vào lớp học, tôi ra về. Ngồi ở bãi đậu xe trong trường, chạnh nghĩ đến những ông bà nội, ông bà ngoại, những người cha người mẹ trẻ, đang vừa khóc vừa đặt những bó hoa, thắp những cây nến trong một góc phố nào đó ở Uvalde, Texas, nước mắt tôi ứa ra.

Đến bao giờ thì những người đang có quyền lực trong tay mới thấy cần bãi bỏ “Quyền sử dụng súng đạn” này. Tôi nghĩ chắc phải đợi đến khi chính con, cháu hay người thân nào của họ bị chết vì một kẻ điên được quyền cầm súng. Lúc đó chắc họ mới thấy máu là mầu ĐỎ.

Tôi cầu mong cho tất cả các Trường Học đều có hệ thống cổng khoá an toàn để hạn chế sự xâm nhập của những phần tử tâm thần, mong các Thầy Cô đủ can đảm, đủ khôn ngoan để bảo vệ học trò của mình và bảo vệ chính mình khỏi những tai nạn lẽ ra không thể có ở đất nước này. Một đất nước mà “Nhân Quyền” đã vượt quá xa ý nghĩa của nó.

Cô giáo và các em ơi!
Hãy yên nghỉ
Hãy yên nghỉ.
Đừng sợ nữa
Đừng sợ nữa
Tiếng súng đã im rồi.

 

tmt- 5/29/2022

Articles by Trần Mộng Tú

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)