kh, ex, tôi
mặt nạ mỡ
điều gì sống có thể lật ngược lại
như lạc đà đi bằng hai bướu
chúng tôi bò chậm rãi
dọc trăng
đâu là đầu ex đâu là trăng- có lẽ bọn chúng nên đảo ngược với nhau
tôi lắp một mặt trăng lên đầu ex
ném một kh
một ex
xuống lòng đại dương
chuyện cô gái z chán đời
tự tử bằng tàu ngầm tím
số ex và số kh còn lại
đứng với tôi chật tàu ngầm
họ nhận ra nhau dưới đại dương
bằng sự nóng cô độc – tri thức quá nhiều làm họ nghĩ đến sự nóng
nhưng thực ra ngực thì tỏa ra mùi quan tài
– này z
mắt z đào cho em
một huyệt mộ
đ. đang bận treo cổ bằng đôi chân của kh
chúng tôi chẳng thấy gì ở nhau ngoài
sự vô nghĩa
ngồi cạnh nhau trong quán cafe
z đánh son vô nghĩa (*)
kh thõng chân vô nghĩa
ex ngủ vô nghĩa
sự lạc loài vô nghĩa
có lẽ chúng tôi nên cưỡi lạc đà mà ngồi cafe – có thể sẽ bớt vô nghĩa
hơn chút ít
tôi nói với z
những kẻ hoang tưởng như chúng ta
chết sẽ phân hủy rất nhanh
chưa kịp cho người ta bỏ vào quan tài
chúng ta sẽ được người khác nhớ
bằng một hòm mộ rỗng
nhưng nhớ và nhớ và nhớ
nhân đôi và chia đôi
khuôn mặt chúng ta sẽ bị chẻ giữa trong mọi trí nhớ
như gốc cây
lạnh lẽo
mọc từ môi z
(*) z đánh son. hoặc tôi cũng không biết. vì trong avatar z có môi đỏ.
có thể 22 năm rồi z chưa bao giờ biết đánh son
người ta đánh son cho z.
avatar có đánh môi son có thể làm người ta nghĩ đến cảm giác đỏ chát
và thơm nồng. những tưởng tượng vô nghĩa cứ thế mà quấn lấy.
– z, kh, ex cứ bỏ avatar lên yahoo! messenger không bao giờ giải
thích cho tôi hiểu gì.
Đọc câu trước không thể đoán biết câu sau
Càng không thể đoán biết câu sau nữa
Đọc câu sau không thể nhớ câu trước
Càng không thể nhớ được câu trước nữa
Và có lẽ cũng chính vì lẽ đó
Mà thơ của đ, trở thành hay
Và càng trở thành hay hơn khi nó chuyên chở được
Một khối lượng lớn sự trống rỗng, vô nghĩa
Của đ,
Của ex, của kh, của z…
Và nói chung là của tất cả những ai quan tâm
Trong đó có epxilon là tôi
Một chiều thứ hai chợt trở nên rất ngộ nghĩnh và khó hiểu
Trước cốc chè nóng
Và tiếng đàn xa xăm
Của h, đang hờ hững
LH