Tặng Nguyễn Tiến Đức
I.
Vũ trụ đen: Vĩ cầm đen
Âm biệt ly tụ máu
Âm gập ghềnh oan khiên
Một góc đêm vỡ sọ
Nhớ!!!
Soi thấu hồn ta đóa tử cúc
Chết nồng nàn hương chưa phai
Chết nồng nàn hương mười sáu
Rừng âm hồn mở ngực
Hú!!!
Soi thấu hồn ta một nụ cười điên
Rừng âm hồn thấm cơn ho của chữ
Cơn ho xé huyết tìm nhau
Chữ nén hết thương đau
Hát!!!
II.
Hát rằng:
Âm mở mắt trừng âm
Âm nứt hương buốt âm
Hài nhi bú huyết Mẹ
Chữ nuốt tủy thi nhân…
III.
Vĩ cầm đen: Không gian đen
Giọt lệ của huyền nhai lậu tận
Chữ no lửa neo bóng người
Chết tươi ngàn sông trong kẽ tay
Vút!!!
Ta còn tri âm đóa tử cúc
Bên rìa vũ trụ thơm
Nhạc bay lên như bầy quạ
Sinh linh như bụi tung
Mù!!!
Ta còn tri âm câu thơ điên
Dài hơn bóng thời gian
Chui vào trong mầm hạt
Vươn vai vũ điệu rừng già
Hát!!!
IV.
Hát rằng:
Vũ trụ vĩ cầm đen
Âm chết tươi rất huyền
Em chết tươi múp rụp
Ta chết tươi trong em…
6.2009