đi trong buổi chiều đen thẫm.
nhẫn đeo ngón đã được chỉ dẫn. như loài chuột trong động sâu
từ vách gỗ ta ngồi thức canh.
lũ chim ngoài ruộng sạ, nhặt nắng
chìm với chiếc gương không còn soi đủ. mọi con đường rải lá mùa đông. chiếc cốc câm không rượu
lưng kì đà, ống dẫn nước ra vườn rau
bầy loăng quăng làm mù mắt chữ
mệt mỏi, vô hồn, đêm hóng trăng. ngoài máng cỏ
con chó nhỏ ngồi ngắc ngư
giọng gió thổi, cứ mải mê, ý tưởng chết kẹt giữa những đám mây không trôi
giữa những chuỗi ngày mất ngủ, tẩy xoá, xé bỏ, hành quyết
sớm thức dậy, khuấy ly cà phê nhả khói thuốc
đầu óc vẫn u mê.
chìm vào khoảng trống nguy hiểm
sự dẫm chân, lặp lại, bắt đầu một cái mới
bụi rậm, sông ngòi, thuyền cỏ, đơn độc
những tháng ngày trăng tàn ngoài ngõ
ngồi trong phòng kín im lặng, lắng nghe,
nhưng thời gian từ chiếc kim đồng hồ tàn bạo
bẻ gãy khúc xương, nắn gân, moi óc
trong triệu cái vỡ tan, khoảnh khắc
trong mặt nạ chú hề
những đám mây
ta nhú ra từ thân cây
chung quanh bàn ghế trống
khúc hát nguồn cội. sa mạc trong giấc mơ. ao hồ trong hơi thở. quê hương ở lại trong tư tưởng đoạ đày.
.