tự do
những gương mặt của chúng tôi
đang chết dần trên thành phố
anh muốn xăm một cánh tay
với thật nhiều ngôi sao rơi
rực cháy
buổi chiều đang khóc
giữa vô vàn bình yên
chúng ta chôn nhau trong thành phố
thất vọng làm sao
muốn nhẩy một lần từ đỉnh núi
để xem bông hoa trong mình nở
ranh giới bình yên và sợ hãi
trốn chạy
30 hay 40 năm nữa
những đôi cánh mỏi dần
bàn chân bỏ quên những con đường rời xa thành phố
anh sợ quần áo và xe cộ buộc chết mình
người tình bỏ đi như sương khói
những tiếng gọi tắt dần
và tự do nằm chết
đi đi
đừng chờ ai nữa
ngủ trong làn cây trong một nếp rừng
hơi thở
con mắt
gió ru
núi đồi
tự do
biến mất
bầu ngực
giã từ
ánh sáng
mong
manh
mong
manh.
giao mùa
anh bị nhốt trong ngôi nhà cỏ
mặt trời rụng phía tây
người ta bảo
cơn bão sa lầy
như anh
cả tuổi trẻ sa lầy vào em
có đôi chút lặng lẽ mùi nước mắt
lúc rượu ngà khói bay ngang mặt
em bảo chia tay
mùa hạ
ai cũng soi chiếu anh
mắt của người mẹ là mặt trời
từng đấy năm an lành hay bỏng rát
anh là con cá nhỏ vô hình nhìn tuổi thơ bệnh tật
bơi khát vào mưa
mùa xuân
anh đi tìm một gốc hoa đào
biết chẳng làm gì
chôn xuống đất
như chôn đời mình đang nở
ngăn ngắt ước ao
mùa thu
hoa nào trên ngực
anh muốn đi lễ chùa
ngồi một mình dõi nắng xiên vàng gian nhà cổ
đốt nén trầm hương
nghe hồn mình nằm không phiêu bạt
một bước chân
chén rượu đục
môi ướt
lậy chào