nhiều năm trong tận khốn cùng
mơ niềm xa lạ
một ngày vượt tới đỉnh cao
của ước vọng
chấp chới giữa làn ranh
sự nghi hoặc
mới nghe những lời mật ngọt
từ người vắng mặt
lấp liếm những năm tháng cô độc
bằng mơ mộng của kẻ vô danh
mùa nắng tàn còn những giọt nắng cuối nuối tiếc
trên bờ cây
tôi lặng lẽ như không ai
thấy
một người ngồi trên một chiếc ghế và
một người đứng bên cạnh cái bàn không
trong khi đó
con chó nằm giữa
căn nhà trống
ở cửa ngoài
ngọn gió đi vào và
thổi bay chiếc rèm cửa màu hoa ngũ sắc
cô gái thuê nhà bỏ đi từ hôm qua
bà chủ nhà la inh ỏi ngoài hẻm
.