Những người gánh bóng ra biển*
đêm mực xối xả vai
mắt biển quê hương kinh hãi
sét xé loang quá khứ, hiện tại
tương lai rời rời hy vọng
đánh cuộc vĩ đại
biển gục đầu thấm mưa
bọt trắng cắn đôi thân phận
người gánh bóng chạy khiếp não
chuộc niềm tin từ núi sóng dữ
những chiếc còng tối tăm khóa nắng
cuộc đời vùng vẫy khỏi quan tài vàng chôn chính sách rữa xác
lương nhân ấn định vườn thủy thú Thái Lan
suy tưởng dằn trong cầm tay
đầy nhà giam rửa tội
biển quằn quại khăn tang người kém may mắn
xác, xác
một lần, hai lần, ba lần, và hàng triệu lần
tôi chứng kiến người gánh bóng ra biển
một em bé, hai chị mang bầu, ba cụ già, rồi hàng triệu người
dân tộc Việt gánh bóng ra biển
những người gánh bóng ra biển
gục đầu bên mộ họ
Liên Hiệp Quốc sửng sốt
lửa nhân loại đổ ra vắt linh hồn ướt
khô trước ngưỡng cửa quỷ dữ
tiền chuộc lưu vong
người đi đội sóng
mất được tự do
ơi Sikiew, ơi Pulau Bidong, ơi Pulau Galang, ơi Palawan, ơi Hongkong
mày còn nhớ người gánh bóng không?
vết lam lũ vẽ đẹp cuộc đời
hàng rào kẽm gai hứa tự do
những mái nhà tạm cắm đôi hoa tình đầu
những giàn bầu đợi ngày ra trái
đảo ước mơ nở sự sống
người gánh bóng tiễn bóng
thuyền bay, thuyền bay
sương tự do lạnh lạnh rơi lên tóc, lên lưỡi
thấm lưu vong
Đoạn Trường
* Lịch sử là dòng thủy triều; những con sóng dồn dập rồi tan đi. Những bờ biển xói mòn, hoặc những cụm rong biển vất vưởng là sự tồn tại của sóng. Chính vì thế, lịch sử cần được lưu giữ nghiêm túc và chính xác. Bài viết nầy, kính dâng linh hồn và sự can đảm ra đi tìm tự do. Đối với Đoạn Trường, quí độc giả là Cộng Sản, hoặc là Việt Nam Cộng Hòa thường mong muốn gia đình no ấm và hạnh phúc. Quê hương có hòa bình và tự do. Nhưng, tiền chuộc của tự do là lưu vong, số phận của "Người Gánh Bóng Ra Biển."