BÀI 97A,
Giữa trưa
anh bước qua đèo
Gặp con sóc nhỏ lắt leo trên cành
Cùng nhìn xuống. sóc và anh
Loay hoay nhặt cái mong manh đời mình…
Và nhặt cả cái lặng thinh.
BÀI 97B,
Chiều buông
anh bước xuống đèo
nghe ra được cái hắt hiu đời mình
Anh nằm. chật chội vô minh
Chừng như trái đất rùng mình theo anh!…
Ra về
thức trắng năm canh
Vẫn không hiểu được tiếng xanh đất trời…
Làm sao tìm được thảnh thơi?!
BÀI 67,
Ai nhanh tay
chuyển vạn lời
Khiến tôi có lúc đứng ngồi không yên?!
– Từ bi phẫn đến bình yên
Tôi giờ thắp ngọn đèn riêng trong lòng…
Đêm về
hái lá vườn không!
BÀI 62,
Lên cao
thả một cánh diều
Ngờ đâu hái được quá nhiều trăng sao
Lưng đồi
gặp chú cào cào
Co chân búng nhảy lướt vào hư vô…
Về nằm nghĩ thiển lo thô
Rằng mai có được sang bờ bên kia?
Cùng mây trắng
dặm đường khuya…
BÀI 63,
Lên cao
thả tiếp cánh diều
Quơ tay níu được thật nhiều mây bay
Khi về. ngất ngưởng tỉnh say
Bấp bênh gác trống bồng mây qua đồi…
Tỉnh ra
hỏi gió đâu rồi
Sao không thổi nốt đưa tôi về trời?
Cũng là giã biệt cuộc chơi.
BÀI 64,
Lên cao
đứt một cánh diều
Bóng tôi sập xuống ít nhiều hư hao
Dẫu là chuyện của chiêm bao
Nhưng trời xanh cứ lên cao
sao đành?
Phận người mỏng tựa lá tranh!
BÀI 113, KHÔNG DƯNG…
Lẩn trong cây lá xôn xao
Dế giun thầm thỉ hót chào râm rang…
Không dưng mình hóa lá vàng!
BÀI 114, BIẾT ĐÂU HƯ THỰC MÀ NGỜ?
Chuyện thầy “hóa bướm” thuở nào
Khiến con đi đứng mời chào lơ mơ…
Biết đâu hư thực mà ngờ?
BÀI 120, CŨNG ĐÀNH ĐOẠN ĐẾN THẾ SAO?!
Nói chi những chuyện cao vời
Uống chưa cạn chén ơn đời gửi nhau
Cũng đành đoạn đến thế sao?!
BÀI 121, VẪN SẦU NẶNG ĐẾN BUỒN TÊ,
Mà đành đoạn đến thế nào
Con chim xưa biết có chao cánh về
Vẫn sầu nặng đến buồn tê!
BÀI 213,
Miệt mài thơ mãi không thành
Mong sao gói được mỏng manh kiếp người
Thơ không tiếng. thơ không lời
Đi nghêu ngao mộng khóc đời mải mê…
Tôi hát thơ. riêng mình nghe
Xô thân trôi giạt tư bề ngóng trông…
Bao giờ đụng tới hoại không?
BÀI 214,
Làm thơ
ngun ngút năm canh
Làm thơ khóc cái mong manh đời mình
Làm thơ
chạm đáy lặng thinh
Khuya bừng thức dậy hãi kinh thế nào!
Làm thơ
ngước tới trăng sao
Hỏi cao xanh có nghe bao nỗi niềm
Hạt mùa vừa đọng tiếng chim?
BÀI 215,
Hằng đêm
rộ bóng cuồng điên
Đi cho bạt gió. nhớ/quên kể gì
Cuồng điên
rộ bóng cuồng si
Tôi mê mải chết giữa khi nói cười…
Tôi mê mải chốn con người
Nồng nàn thế ấy. trao lời thế kia!
Cuồng điên. rộ bóng cuồng mê
Mai xa dương thế biết về nơi đâu!
Nơi đâu
là chốn không mầu?
BÀI 216,
Mây ơi
sà xuống mà xem
Một làn khói nhẹ ai mang về trời
Nằm đây
nhớ đứng nhớ ngồi
Nhớ xưa giá lạnh Mẹ cời lửa than
Mẹ tìm
một giữa muôn ngàn
Chút hơi ấm sưởi cơ hàn nhỏ nhoi…
Đời vui
sao mà hiếm hoi!
Mel. 04/2011