Người gõ cửa bầu trời mang bộ mặt mệt mỏi
những đám mây yếm thế bắt đầu run rẩy cho một trận đốn hạ
máu sẽ tuôn chảy suốt cơn mưa đó, trong yên tĩnh
mọi ký ức về bầu trời trở nên nhầy nhụa
Những cái cây đã mất bóng tỏa lên mùi ánh sáng hồi hộp
buổi diễu hành của những cơn đau ngơ ngác
đám trẻ con có cuống họng màu đỏ
đòi khóc lóc trong khu vườn đã trống rỗng
Nến thắp lên trên đôi mắt của giá sách mất ngủ
những bài thơ trút hơi thở nhẹ nhõm và nằm xuống
những giọng nói những cái tên bị lãng quên
nhấp nháy đỏ khi bóng tối tràn ra từ thềm gạch
Người gõ cửa trở về nằm im trong vỏ kén
một giấc mơ không đường bay cùng những thành phố xiêu vẹo ập đến
ngón tay thối rữa đã không thể xoa dịu được
vết thương sâu lở loét trong cơn mưa máu
Ai sẽ hát thánh ca để tiễn đưa những thị trấn đã bò đi
từng dấu chân in hằn niềm kiệt quệ
và bầu trời khép lại mãi trước hoàng hôn huyết dụ
rưng rưng bão sau cánh chim trúng đạn
.