đêm gọi tôi là tiếng gió thì thào trên khung cửa kính là ánh đèn vàng vọt hắt từ lề đường rắn mắt quanh khu phố da màu là vai thơm lúa chín tóc khét mùi nhiệt đới mắt quẩn quanh chái bếp và dăm con chữ bập bùng trong trái tim của phố
khi khuya kéo đến những nấc thang ký ức tôi khệnh khạng vác giấc mơ của mình từng bậc thềm ẩn hiện ánh đèn đi, về tôi khệnh khạng đếm từng bước đi vào giấc ngủ mỗi bước chân là một câu chuyện cực ngắn về đời sống của một người không biết bao nhiêu bước chân tôi mới đến được giấc ngủ nhưng tôi biết chắc tôi đã đi qua đời sống của nhiều người họ như chiếc đồng hồ gần hết pin kéo tôi đi theo cho hết một vòng luân hồi nhân quả có đủ đến khi tôi chín nhừ trên nhánh cành riêng tôi thì tôi rụng xuống một lỗ huyệt chưa phủ đất và, mỗi hừng đông tôi lại phải trỗi dậy ta bà khắp nơi tìm cho mình một tấm bia đã vội quên mất tên chủ nhân của nó
và như thế tôi cứ vất vưởng trong thế giới chỉ có rượu bia là những người bạn tế nhị chưa hề lên tiếng trách móc.