Cỏ non xanh tận chân trời
–Nguyễn Du
Năm mới
mưa vẫn trắng phớ những cái mặt nạ
chềnh ềnh sàn diễn
cái lưỡi quen dối trá tiếp tục loa
khẩu hiệu thiếu gia vị lạc thếch
phố xếp lớp giả, từ xấp vải thức uống
đến cái trinh tiết ngàn vàng
Năm mới
vẫn bụi ngày, ú ớ lời
từ chết trong vòm miệng giồng sáo
vô gia cư cắm cọc đời mình, hiên vẫn rách
vô nghề nghiệp nhặt hố rác mưu sinh
những xác cá ươn con thuyền vỡ
và tôi thấy lầm than trong mắt em đen
nỗi buồn rậm hơn tóc, lặng câm
ngày vẫn đất
lem luốc những dự án ăn chia
Năm mới
mắt mẹ chờ mòn những con mất biệt phố
con trai té giàn giáo mắt không nhắm lại
con gái nằm trại phục hồi nhân phẩm
tình nghi lây nhiễm HIV
tự trọng không còn nơi cư trú
cao thượng đổi một mẫu bánh mì
tôi muốn tuyệt chủng những cái mặt bóng nhẫy mỡ
miệng niệm từ bi tay cầm bảng dollar phúc thiện
trong nhà mồ thị truờng í tưởng đen nhọ nồi
Năm mới
còn lại niềm tin cỏ rợn chân trời
tôi nhớ Goethe cây đời mãi mãi xanh
muốn nói yêu em non non nhú
cỏ bất tận
đến vô cùng
24/12/08
Tặng Cỏ
Tiếng đàn đầu tiên
đất mở vô biên rạn nứt
cỏ cắm vào hun hút bóng tối sự chết
ngủ chín muơi ngày đông
giao kèo im lặng của Thời gian
nỗi đợi
em invisible
busy & stepped out
Tiếng đàn thứ hai thức cỏ dậy
đất nứt dệt lên trời ri rí thảm xanh
le lói hy vọng chòm sao Đông Phương
nòng nọc mọc đuôi
loài thủy sinh yêu nhau rong rêu
loài sò há miệng vỡ nguyên âm
những ký tự vặn mình từ Phương Bắc
Nam du
Tiếng đàn cuối bật thức hiện hữu cung mê
mắt cỏ xanh
lời cỏ muợt
tâm cỏ hóa thời gian trong suốt
thân vô cực thơm, áo cởi
tháng chạp mưa trên từng dặm Sông Ngân
em hiện nguyên hình, mùa xuân
không tì vết
Tháng chạp 2008