Những con chữ tuênh huênh từ khước một phác họa
câu thơ lúng túng gọi mình vượt cạn giữa ngữ ngôn
trở dạ trên một tiếng thở dài như khói thuốc
lọt lòng điệp khúc ối a
gã chán đời ngồi thu lu ôm khư khư cây đàn mục rỗng
gõ vài điệu khóc cười
bằng thanh âm của loài thiên di quên mất lối bình nhiên
mắt ngày vằn lên một tia máu nắng
nỗi khát mặt trời vẫn nhức nhối. Ối a
người đàn bà rừng rực cuộn mình trong lệch xô chăn gối
một ham muốn manh nha phục sinh
chảy vào trong những cơn hừng hực chạm trổ đồi mồi
khát tìm một giấc ngủ ầu ơ
khát tìm một hoàng hôn loang máu đỏ
nhằn nhọc mong mỏi, ối a
đêm vỡ ra một vài khoảng trống
người đàn bà nhầm lẫn con búp bê trên tay là hài nhi
nói cười điên dại
bằng vô ngôn của cơn đau
vài giấc mơ bất chợt cạn
chuồi qua những ngọ ngậy của cơn mê còn sót lại dị ảnh dư thừa
Ối a!
20.12.2014
.