Anh lượm giọt nước mắt cuối cùng của tôi còn sót lại trên vai anh. Cất vào bóp. Bỏ túi. Bước xuống giếng. Và chìm!
Tôi chạy theo cơn mơ. Tìm anh tìm tôi tìm giọt nước mắt lỡ để quên trong một đêm hư hỏng. Chân đâm lên cát. Biển chảy máu rồi khóc. Tôi an ủi, ngủ quên. Và biến mất!
Chúng ta không gặp nhau, không thể gặp nhau.
Giọt nước mắt dẹp lép ám vào cái bóp cũ mèm, sình trương, có 2 cái bao cao su chưa bóc vỏ.
Và hết!
Vào buồng tắm. Có một con rết. Nó bò loanh quanh loanh quoanh. Ngó tôi một cái, tiến lại gần. Tôi cầm ca nước đổ xối xả cố đưa nó xuống cống. Nó uốn uốn lượn lượn càng lại gần chân tôi. Quá sợ hãi, tôi với tay lấy hũ muối tắm, nện mạnh xuống. Con rết dẹp lép. Tim tôi đập thình thịch thình thịch. Rồi xỉu.
Trong lúc mơ màng thấy khắp người nhột nhạt, rất nhiều rất nhiều cái chân li ti li ti bò nhộn nhạo. Tôi cố mở mắt mà không được. Chẳng lẽ mình sắp trở thành bữa ăn của chúng ?
Cố cắn môi một cái, vị tanh xộc vào mũi, choàng tỉnh. Cố bò ra ngoài, trèo lên giường, cởi hết đồ ướt quăng xuống đất. Nằm thở hổn hển. Nhìn con rết mất đuôi đang đi loanh quoanh loanh quoanh ngoài buồng tắm.
Không biết rết có trèo lên giường được không?
Và . . . cái đuôi đi đâu?!
.