Tặng Nguyễn Quang Lập
Như cô gái điếm hết thời
che kín bằng những tờ nhật báo
anh rơi về phương nào
tôi phải dõi theo dù nửa bước
nửa bước có thể
trăng sao
cũng có thể
sa mạc
đôi khi nghiêng ngả
tự do quá xá
muốn yên vị một bề
nhưng anh dường không chịu nổi
tồn tại là
vận động
vận động là
tồn tại
da thịt anh sinh từ chín nhánh sông
chảy xiết
đôi mắt
vực thẳm thác ghềnh
hơi thở đêm đêm
đắng chát
giọng nói của khát vọng và thi ca
tôi ngăn anh chút mà
việc gì ầm ĩ thế
mọi thứ đã sắp sẵn y xì
con đò thoi đưa
mùa đông qua mùa hạ
cốc rượu thơm mùi vị mặt trời
gậy chống mây trôi
dọc
ngang
đời cát
tôi dắt anh đi
giấu giùm ký ức nhỏ
phố đen chồng
phố đỏ
nhà liền nhà nhìn nhau trầm lặng
chỉ thấy những bảng hiệu trưng lên và cười.
9/12/2014
.