trong những mảng lồng bát nháo
có một chương văn ngồi
ngước mặt
vần thuộc nằm lòng V I [Ế] Ệ T
10. đã gột trôi hết tâm thức bùng nhùng
cứ thuần nguyên
thở từng hơi vi lãm
hãy nhìn xuyên mắt xanh thuý
trong rỡ ràng tri thức bắn lùng mạch âm
chúng ta không ném đời nhau bằng tổ kén
mà dính chùm nhau mềm sợi tơ
mảnh như trời
hài hòa cơn bệnh
và vực dậy niềm tin
từ sông suối
nhìn trong mỗi khoảnh khắc
những dấu cộng hưởng kéo chạy thời gian
tin rằng hãy đời còn có nhau
chục mười hai chục mười ba
hào sảng như kết ước
cho đến lúc không còn nốt lặng
ở cuối chương ngời
mười ba tháng mười
2014
.
Chục mười chín
e rằng phải nín
khi mô trả xong nợ . . . nước
tình nòi
hai mươi
(e hèm) mới được ngồi
Cám ơn Hồ Đình Nghiêm, “bui” thôi!
HXS
Ở cuối chương ngời
là chục mười tám
tôi tuổi mười chín
ngó lui dấu lặng
thầm ôm tiếc nuối
sao đành rời nhau
từ giấy lên mạng
xa như giấc mơ
đêm lạnh không về