Tôi màu bạc và chính xác. Tôi không có những thành kiến.
Điều gì tôi trông thấy tôi nuốt ngay lập tức
Đúng như nó là, không bị che mờ bởi lòng yêu ghét.
Tôi không tàn ác, mà chỉ chân thật—
Con mắt của một vị thần nhỏ, có bốn góc.
Phần lớn thời gian tôi trụ tâm trên bức tường đối diện.
Nó màu hồng, có những đốm. Tôi đã nhìn vào nó quá lâu
Tôi nghĩ nó là một phần của trái tim tôi. Nhưng nó rung rinh.
Những khuôn mặt và bóng tối cứ ngăn chúng tôi hết lần này tới lần khác.
Bây giờ tôi là một cái hồ. Một người đàn bà cúi xuống trên tôi,
Tìm trong mọi ngóc ngách của tôi ra con người thật của nàng.
Rồi nàng quay sang bọn dối trá ấy, những ngọn nến hay ánh trăng.
Tôi thấy lưng nàng, và phản ảnh nó trung thực.
Nàng thưởng cho tôi nước mắt và một cơn run rẩy của đôi tay.
Tôi quan trọng đối với nàng. Nàng tới rồi đi. Mỗi sáng chính là khuôn mặt nàng đến thế chỗ bóng tối.
Trong tôi nàng đã làm chết đuối một thiếu nữ, và trong tôi một bà già
Trồi lên phía nàng ngày này sang ngày khác, như một con cá khủng khiếp.
Theo nguyên tác “Mirror” của Sylvia Plath, trong tuyển tập Crossing the Water (1971) (New York: Harper Perennial, 1980)