Bèo Giạt là một cuốn sách gồm nội dung những mảnh đời khá phong phú và đa dạng, đuợc viết một cách có chủ ý chọn lọc, qua cuộc sống trải dài từ trên hai mươi năm ở xã hội Miền Nam Việt Nam cho đến những cảnh đời của lớp người Việt tỵ nạn di dân sang sinh sống tại Hoa Kỳ. Trong đó, tên của các nhân vật thỉnh thỏang được nhắc lại ở nhiều chỗ khác nhau nhưng nội dung suy nghĩ và cách thức gia nhập vào dòng sống của các nhận vật ấy thì không hề hòan tòan giống nhau. Phải chăng tác giả gián tiếp cho người đọc chúng ta hiểu rằng đây là tác phẩm mà ông muốn diễn đạt những hòan cảnh sống thật tiêu biểu của một dân tộc đang nỗ lực trải qua những dấu mốc lịch sử vô cùng gay cấn trên bước đường sống còn, nhưng lại được lọc lõi qua sự nhìn ngắm, những suy tư và hành xử theo chiều hướng của riêng tác giả?
Xử dụng qua nhiều thể lọai như đỏan văn, truyện ngắn, tùy bút, nhận định và kịch, Bèo Giạt có thể khiến cho người đọc chúng ta nghĩ là tác giả ý không muốn chúng ta sẽ dễ bị buồn nản khi cứ phải theo dõi những câu chuyện ông kể đơn thuần chỉ qua một thể văn. Có thể đây là một tập hợp bởi nhiều tác phẩm được sáng tác không chỉ trong một thời gian ngắn nào đó? Có thể tác giả đã viết ra ở từng đọan đời khác biệt mà ông tự cảm thấy cần được thổ lộ về những mẫu người, những cảnh đời, những cách thế giải tỏa ngõ bí của đời sống, những suy tư thắc mắc của chính tác giả…, suốt chặng đường dài trên dưới sáu mươi năm mà tác giả lăn lộn với cuộc sống, trong những xã hội có nhiều yếu tố cấu tạo khác hẳn nhau? Thì những hình thức văn chương ông sáng tác cũng cần phải thích ứng với ý định diễn đạt nội dung mà tác giả muốn chọn?
Tuy nhiên, Bèo Giạt ít nhất cũng thể hiện được nét văn chương riêng của tác giả Nguyễn Tường Cường chứ? Ở đây không nên phổ diễn dài dòng, làm phiền hà và chia trí nhiều tới bạn đọc, tôi chỉ muốn nêu lên một đặc tính nổi bật nhất trong lối hành văn của tác giả: Với tổng cộng gần hai mươi tác phẩm gói ghém trong cuốn Bèo Giạt này, tác giả dù viết bằng hình thức văn vẻ nào đi nữa thì cái giọng văn thủ thỉ tâm tình bao giờ cũng hiển hiện ra một cách tự nhiên, bằng những từ ngữ thông dụng đơn giản và rõ rệt cụ thể, mang nhiều hồi tưởng mà lại ít ví von xa gần, nhưng nội dung diễn đạt không bao giờ thiếu chất lãng mạn và nhân hậu.
*
Lâu nay người ta thường nhắc đến một thắc mắc: Sự kiện 30 tháng Tư năm 1975 xẩy ra đã hệ trọng lớn lao đến như thế đối với dân Việt mà sao cho tới nay, chúng ta chưa có được một tác phẩm tầm vóc nào lột tả sự kiện này, cỡ như truyện Kiều của Nguyễn Du (1766- 1820), Chiến Tranh Và Hòa Bình của Leo Tolstoy (1828- 1910) hay Gone With The Wind của Margaret Mitchell (1900- 1949)?
Có người đã cho rằng 30 tháng Tư 75, cũng như sự kiện 20 tháng Bẩy năm 1954, chỉ là những hậu quả của trên dứơi hai thế kỷ trước đó mà người Việt chúng ta chứng tỏ đã mất phương hướng trong công cuộc phát triển và xây dựng, và cho đến bây giờ tình trạng này vẫn còn tiếp diễn.
Cũng có người lại nhận xét rằng một trong mấy yếu tố then chốt cấu tạo nên sắc thái văn chương Việt Nam là đã thường bị chi phối bởi nhu cầu luôn luôn cấp thiết của hòan cảnh mà quá chú tâm đến sự sống còn của dân tộc.
Nếu nhận xét sau cùng này nhiều phần đúng thì Bèo Giạt là một trong rất nhiều tác phẩm văn chương- nghệ thuật Việt lâu nay đã và đang đóng góp vào nỗ lực vạch rõ ra cái sức sống mãnh liệt của những con người gốc Việt cố gắng vươn lên để đạt cho được cái hướng trường tồn của dân tộc.
Phạm Quốc Bảo.
Tiểu Sử
Nhà văn Ngọc Cường tên thật là Nguyễn Tường Cường sinh năm 1947 tại Hà-Nội. Bốn năm sau theo gia đình vào Nam sinh sống . Lớn lên và đi học ở Sài-Gòn. Tình nguyện nhập ngũ khóa 8/68 Võ Bị Thủ Đức. Từng phục vụ các đơn vị : Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị ( Quân Đoàn II ), Nha Báo Chí Phủ Phó Tổng Thống , Cục Tâm Lý Chiến QLVNCH.
Sau 75, bị giam ở các Trại Tù : Trảng Lớn, Long Khánh, Long Giao, Yên Bái, Phong Quang và Vĩnh Quang.
Vượt biên và định cư ở Ohio từ năm 1981. Đã về hưu sau 25 năm làm công chức chính quyền địa phương .
Lập gia đình năm 1974 và có năm con. Mất một người con năm 1979 khi đang bị giam giữ ở Vĩnh Phú ( để tưởng nhớ đứa con xấu số, đã ghép tên con là Bích-Ngọc và tên mình thành bút hiệu Ngọc-Cường)
Từ năm 2011, đã có bài được chọn đang trên trang Quán Văn báo Người Việt. Bèo Giạt là tác phẩm đầu tay của tác giả.