Em lững thững về cùng lời tóc trối trăn
cái chết của ánh sáng tẩm liệm những vụn vặt ban ngày
thành thật nhất là tiếng kêu la của đồng hồ và tiếng nỉ non từ trong tâm thức
tôi cúi xuống
hôn em
bằng cả linh hồn mình
Những xô lệch trên ngực được xếp đặt lại
những đường nét cong cong được vuốt ve
dẫu vậy
có một cái gì to lắm
đến từ bên ngoài
nằm chồng lên hơi thở
bóng đêm không thể thoát thai
? ! ? ! ? !
tôi thiếp đi
trong cơn vật vã của mồ hôi.
.