Nó không sợ
Nó ngồi nhìn
Thức giấc sau cơn mê mị
Mặt trời vuông góc
Nó thấy nó
Rồi mưa như kín mít phía khung cửa sổ không còn thấy người chơi dương cầm
Nó mệt nhoài vì những đánh mất
Giọt mưa đóng băng các ý nghĩ
chia cắt từng nhịp thở ở trong căn phòng
chứa chiều của bóng đêm
Nó ngồi tìm cách lật lại những nếp nằm
nhòm ngó vào phía bên trong
Chờ đợi
N…ó….ó
Các đường biên không còn đủ rộng
trong buổi trưa thưa vắng…
.