chết nông lấp mộ sống sâu
mài điều giết chữ chôn câu thơ lòa
hôm qua vét túi điêu ngoa
mua được một ít thật thà để ôi
cậy ánh mắt Nhỏ mồ côi
rọi vào vô cảm vài lời ban mai
buồn tôi vẹn một hình hài
ngửa niềm hành khất khuyết tay cụt buồn
chẵn bố thí, lẻ ban ơn
ai người khâu mảnh áo sờn người dưng
phía trước mặt cái quay lưng
người đi về phía bình thường rồi thôi
co ro đám hạt đẻ rơi
mọc lên vũng sống mấy lời hoa thơm
bữa thừa nguội buốt hạt cơm
để cho quán cóc cũng buồn như tôi
đời người bát mẻ xẻ đôi
đời người đũa thẳng ngại lời nghĩa ân
vũng buồn ngập đến ống chân
có người nhặt rác đẩy bần cùng đi
khơi đêm thắp đóm thật thà
rọi vào miền của người ta mượt mà
lạc về trên cuộc đi qua
rụng xưa trơ cuống có là phai phôi
xin yêu Em giúp giùm tôi
dặn người chiếm cả mảnh trời riêng mang
còn tôi nép chỗ khẽ khàng
nâng niu ngậm đắng lỡ làng mà vui
có đau cũng được lấp vùi
vui sâu kín với ngọt bùi phía đêm
chỗ khuya chiếc lá tìm thềm
rụng vào im lặng một điềm yêu thương
.
Chữ nghĩa ăm ắp khiến cho người đọc bận rộn, nhưng lại dường như đi vắng một tư tưởng quan trọng, vì vậy bỗng thấy hoang mang rỗng. Lạ thay!