đóng gói khung hàng
tôi. phó sản cuộc tình tôi
tôi để hờ quyển trống
như những khoang trống thơ trần
vậy mà chữ đùn lên mối mọt
nghiến cấu cột kèo
đục ruỗng tâm linh
làm được gì tới nơi tới chốn?
tôi bất nhất
có thể phân thân
chẻ tôi. làm hai
nửa ngồi xe lăn
nửa đẩy xe đi tìm giấc mòng dĩ vãng
giác độ bồng bềnh
xe lăn đi trên mây
không gặp người
[ lặn sâu vào cơn mê nhục thể
đâm xuyên bề nổi hiện trường ]
khi quạ chiều vẫn còn xanh tóc mây
trăng vẫn mọc trên đỉnh đồi hương xạ
kích ngất
sóng gió ở đâu lút chìm
mà mặt nước vẫn hằng thoa dịu
viên sỏi ném dọc chiều dài bể dâu
ngăn ngắt mùa chinh ly
cát lầy nỗng táng
loài kình ngư sao hoài ngủ yên
mặt trời mọc mặt trời lặn
những chiếc đuôi cắm vườn thập tự
ôi biển đã có một thời liệt oanh
chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời (*)
hồn thu xưa không còn ở phố
tôi có thể phân thân làm hai
nửa chuồi xuống biển nửa lặn vô rừng
[ nước độc tuồng ma thiêng
nanh sói hãm mù sơn địa ]
con số ròng 100 tán loạn
gã thi sĩ cô độc như tiền sử thú dương
ngoảnh đi mùa giao cấu vũ trụ
chim gõ kiến gõ khúc rừng chiều
tiếng mưa đội lá
sấm trời giục cây đi ngủ
ở khoảng thẫm tối tường rêu
con ốc sên oằn mình trong vỏ
nhà không mái lá
mà loài cú kêu hoài hạnh phúc
chòm sao nguyễn lung lay trời chụp tối
ngọn đèn lương tri hóa bầy quạ hoang
kêu khản giọng bới tìm
những lóng xương khô hầm trú ẩn
có khi chiến tranh đã qua nơi này
để lại hồ bom cho rừng soi mặt
lálálá ở địa tầng lá tấp duềnh
chiếc nỉa ba vô căn cước
cào mù vết xước rồng thiêng
lũ khỉ nung đít không còn ngồi mài lông trên đá
rừng hoán vị tóc ngôi
thể nào em có chải một đường rẽ thẳng thớm ban mai
tôi có thể phân thân làm hai
nửa mất tích nửa đù đờ hiện diện
chiều nay có một người ngơ ngác đi tìm (*)
biển rừng xôn xao
chỉ váng mặt hồ
mãi hoài yên tĩnh
4 décembre – 9 décembre 2001
(*) lời nhạc Nhớ Một Chiều Xuân, Nguyễn Văn Đông