Olga Berggoltz (1910-1975) là một nhà thơ trữ tình nổi tiếng của Liên Xô cũ, được nhớ đến vì những tình cảm thể hiện tha thiết, chân thành và có phần u uất. Bài thơ ПОЛЫНЬ (Ngải đắng) là một trong những sáng tác quan trọng gắn với tên tuổi bà.
Không thể dứt những niềm đau giấu kín
Em vẫn lặng câm, khóa chặt vành môi . . .
Ngải đắng nở rồi, ngải đắng của tôi
Bông cỏ dại nở bên đường, lặng lẽ.
Anh vẫn giữ chiếc khăn hoa nhỏ bé
Những riềm hoa . . . sao anh nỡ dứt lìa
Anh nỡ làm gì với những riềm hoa
Sao nỡ xéo dày trái tim em . . . Sao nỡ?
Sao những cảm thông, những lời chia sẻ
Đến với em từ những kẻ lạ xa . . .
Và ngải đắng, nhành cỏ hoa vẫn nở
Trên khắp nẻo đường có dấu em qua . . .
Но сжала рот упрямо я,
замкнула все слова
Полынь, полынь, трава моя,
цвела моя трава. Все не могли проститься мы,
все утаили мы.
Ты взял платок мой ситцевый,
сорвал кусок каймы…
Зачем платок мой порванный,
что сделал ты с каймой?..
Зачем мне сердце торное
от поступи за мной?..
Зачем мне милые слова
от нелюбых – чужих?..
Полынь, полынь, моя трава,
на всех путях лежит…
.