Khóc Nguyễn Trung Bình
con mục ruỗng khóc vào ngày mưa dầm
lâm thâm mái ngói
mắt mượn hồn chưa buồn đã tối
mắt mượn hồn chưa nói
bình đã đi sống
mỏi mòn đông đoài
bình đã đi chết
nghẹn hơi kèn dài
mẹ ơi đường xa vạn dặm
mắt mượn hồn nỉ non hanh hoai
ngủ đi con hời
ngủ đi con mục ruỗng
ngủ đi con mục ruỗng lạc bầy
mẹ còn đi cấy những ngày già nua
trang thơ chữ lép thất mùa
trang đời váng vất câu bùa tái sinh
4.11.2009
vào đám mây vần tín điều xám kịt
phóng sinh nỗi chết
mùa không kỳ thị nào
bay
nào bay đám mê lầm
nào bay bầy tiếc thương
đàn tù đày bay rợn
hóa vàng đi tường
bàn tay khum khum lòng bấn loạn
chắc gì thua (được) chập choạng thế này
sống như chết rồi
chết như sống rồi
nào
bay
14.9.2010
.