huyệt
người ta đào sẵn huyệt
để chôn những xác ma
em chưa bao giờ chết
khi trăng đã xế tà
người ta đào sẵn huyệt
để chôn một vầng trăng
mai sao dù trăng chết
cũng tận cõi xa xăm
hòn đông
lên vùng biên giới chiều nay
xuống thăm cửa biển nhìn mây phủ đồi
hòn đông đã khuất xa rồi
ngàn năm để lại tiếng cười lá xanh
thuyền ai đi biển một mình
chở dùm ta với bóng hình trăng thâu
sóng dồn cửa bể phiêu du
trời sa con nước ngàn thu trắng bờ
đá nằm rêu mốc từ xưa
hồn ai lững bóng nhân ngư hiện hình
bỗng dưng ta nhớ đến mình
bao nhiêu hải lý ân tình bấy nhiêu
trăng xuân thu
ví mà có chán đời
lên núi nhìn chim bay
chưa chắc lòng đã thoả
khi thiếu một bóng người
ví mà có ước vọng
về biển ngóng triều dâng
chưa chắc lòng đã thú
khi thiếu một vầng trăng
tôi nhìn chiều lá bay
dửng dưng như cuộc đời
gió đông chừng đã lạnh
áo nàng ôm lấy vai
tôi mê chuyện đời xưa
Ồ! dường như đã gặp
nàng nàng trước quay tơ
trong mùa trăng hiu hắt
nay tôi nhớ đến nàng
thấp cao ngọn đèn sáng
ôi ngàn năm ngàn năm
cớ sao buồn vô hạn
tôi ngồi hết buổi chiều
khói luồn bên quán nhỏ
xa mù mây bay theo
không biết lòng mờ tỏ
mai tôi về sau núi
mà cất am tị trần
vẽ hình nàng bên gối
ngồi ngắm hết mùa xuân
mai tôi về sau núi
suốt đời ngắm ánh trăng
tôi ngồi yên từ đó
trong bóng sáng mơ màng
tôi ngồi yên từ đó
cầu nguyện áng mây trời
vầng trăng huyền diệu lắm
xin mây dừng lại thôi
tôi nghe tiếng hát nàng
văng vẳng lùa mây trôi
và lùa cả hồn tôi
trở về trong dĩ vãng
từ đó hỏi trăng rằng
mai này trăng của ai
không gian vừa khẽ động
buông ra tiếng thở dài!