Lê Ðình Nhất-Lang dịch
Chuông thức tôi dậy lúc 6 giờ trong sớm xuân nhợt nhạt
với tiếng lục đục quen thuộc của ruột vòng vèo
theo những hành lang u ám đầy hơi người. Mắt tôi
đón mừng ánh sáng dấy loạn từ những nơi xa.
Những giọt nước lạnh toát mưa tinh thể, mặt
tôi ướt ngẩng lên từ một bồn sắt
chào chiếc bóng bị lục soát của nó ở ngưỡng cửa.
Họ dẫn chúng tôi tới nơi làm việc. Tôi có tiếng,
thợ rèn của cả khu: những giờ hoạt động này
vụt bay như ánh chớp lò luyện, tôi đập kim loại
với niềm hăm hở để những bắp thịt vã mồ hôi
đúc một niềm lãng quên đối với những cuộc đời nam châm hơn.
Quả tim, đang nghỉ ngơi, đời sống an hòa,
những lời của anh thấm nhẹ qua từng thớ tôi.
Ðược chăm sóc, không cách chi tôi không sung sướng,
trong khi được đổi thành trung lập. Anh phải quyết định
hôm nay, ngày mai, gánh trách nhiệm,
điền chỗ trống trong đám đông vỉa hè, cải tiến tư tưởng.
Thức ăn chúng tôi nhận đúng giờ. Hầu hết mọi tối
tôi đọc sách, Jane Austen
cho có duyên, cho dễ thương (cuốn Persuasion).
Bên ngoài tường cây cối xanh um, lá xuyên mắt lưới
mát rượi trong nắng
giữa những bông hoa trắng thanh bạch của mùa xuân trôi
hơi sớm qua sân tập thể dục, một hình vuông
bằng thứ đá sạch nhất mà tôi từng bước lên.
Lính canh hút thuốc trong chốt của họ, những làn khói
cuộn lên đẹp mắt xuyên qua dây kẽm gai.
Còn có nhạc và xi nê, hôm qua một xuất đôi.
Lúc 4 giờ thì vào xà lim, đừng cười
khi nghe người ta quen lệ tới mức nào. Anh có nói
về việc điều trị ở bệnh viện — tôi nhắm các y tá khôn khéo có
mang cho anh nho và trà — chúc
may mắn cho trái thận hay gây chuyện.
Xin lỗi không còn chỗ. Nhưng đề ngày vào thư trả lời nhé.
(Tháng Tám 1966)
——————–
Nguồn: Adewale Maja-Pearce, The Heinemann Book of African Poetry in English (Oxford: Heinemann International, 1990)
Letter from Pretoria Central Prison
The bell wakes me at 6 in the pale spring dawn
with the familiar rumble of the guts negotiating
murky corridors that smell of bodies. My eyes
find salutary the insurgent light of distances.
Waterdrops rain crystal cold, my wet
face in ascent from an iron basin
greets its rifled shadow in the doorway.
They walk us to the workshop. I am eminent,
the blacksmith of the block: these active hours
fly like sparks in the furnace, I hammer metals
with zest letting the sweating muscles
forge a forgetfulness of worlds more magnetic.
The heart, being at rest, life peaceable,
your words filter softly through my fibres.
Taken care of, in no way am I unhappy,
being changed to neutral. You must decide
today, tomorrow, bear responsibility,
take gaps in pavement crowds, refine ideas.
Our food we get on time. Most evenings
I read books, Jane Austen
for elegance, agreeableness (Persuasion).
Trees are green beyond the wall, leaves through the mesh
are cool in sunshine
among the monastic white flowers of spring that floats
prematurely across the exercise yard, a square
of the cleanest stone I have ever walked on.
Sentinels smoke in their boxes, the wisps
curling lovely through the barbed wire.
Also music and cinema, yesterday double feature.
At 4 pm it;s back to the cell, don’t laugh
to hear how accustomed one becomes. You spoke
of hospital treatment—I see the smart nurses
bringing you grapefruit and tea—good
luck to the troublesome kidney.
Sorry there’s no more space. But date your reply.
(August 1966)