Họ chọn những con đường
những kẻ nghĩ có đường mà chọn
Họ làm biểu ngữ và thả lên bồng bềnh
nước cộng hoà sắp tới của chúng ta.
Họ sục đống rác
của chuyện cổ dân gian
tìm mảnh bạc
giấu bởi con rùa quỷ quyệt.
Họ tìm cái sống
những kẻ co mình trước tràn lan dây leo và cây bò,
Họ bỏ chạy khỏi đám thân cuống rối beng
đi tìm thứ triết lý trơ trụi.
Những kẻ tìm đường, tất cả
bọn họ chẳng dám biết,
cái hứng khởi xây đường từ đầu
quá yếu, quá xìu để chịu đựng
đường chảy của mồ hôi
xuống những eo lưng họ.
Hãy để họ chọn đường
những kẻ nghĩ có đường mà chọn
Chúng ta, chúng ta nuôi những con mắt mới
để trông thấy nhựa đường trong khu rừng nguyên sơ.
Làm sao tôi hát được
Tôi không thể tự làm mù
trước những xác thối rữa trong khu chợ
đang kéo những con kên kên khổng lồ
xuống từ trời
Cũng như trước những cây đuổi ruồi này:
làm sao tôi trốn thoát được những đuôi bọ cạp xé óc này
phái đi trong bóng tối
theo kiểu tuỳ nghi đê tiện
bởi những người phải củng cố niềm tin
vào cuộc sống, niềm tin vào ánh đèn?
Và làm sao tôi hát được
khi họ nhét mạng nhện vào miệng tôi
khạc bãi đờm của giác quan rỗng
về phương hướng của họ vào mắt tôi
— ai sẽ mở những cánh cổng của
niềm hy vọng tôi trong chuyến bộ hành quờ quạng này?
Ðúng tôi không được làm cùn những xúc quan
để hạ giá nỗi khổ đau tâm khảm
Tôi không được từ chối uống từ
bầu rượu em đưa tới môi tôi
Một vòng hoa của những lời nguyện cầu phản động
nên trả lời những cảnh chết chóc
hỡi đất nước của tôi, người đàn bà của tôi
——————–
Nguồn: Adewale Maja-Pearce, The Heinemann Book of African Poetry in English (Oxford: Heinemann International, 1990)
Let Them Choose Paths
They choose paths
who think there are paths to choose
They make banners and float
our next republic.
They scour the garbage
of folklore
for the piece of silver
hidden by the wily tortoise.
They seek life
who cower at growths of lianas and creepers,
They run from the tangled stems
in search of stripped wisdom.
Pathfinders, all
they do not dare to know,
the thrill of building roads anew
too soft, too spiritless to stand
the course of sweat
down the smalls of their backs
Let them choose paths
who think there are paths to choose
We, we must grow new eyes
to see the asphault in the chaste forest.
How Can I Sing
I cannot blind myself
to putrefying carcases in the market place
pulling giant vultures
from the sky
Nor to these fly whisks:
how can I escape these mind-ripping scorpion-tails
deployed in the dark
with ignominious license
by those who should buttress faith
in living, faith in lamplights?
And how can I sing
when they stuff cobwebs in my mouth
spit the rheum of their blank sense
of direction in my eyes
— who will open the portals of
my hope in this desultory walk?
Yes I cannot blunt my feelers
to cheapen my ingrained sorrow
I cannot refuse to drink from
the gourd you hold to my lips
A garland of subversive litanies
should answer these morbid landscapes
my land, my woman