ở đâu, bao năm trường về
hướng biển, con đường vẫn vậy,
tôi đi về phía chân trời,
thực bất ngờ, thấy con chuột
vùng thoát khỏi bẩy, bởi khúc
mồi miếng cheese giả, như vừa
kịp hoàn hồn, lập tức, tôi
buông bỏ ngay cái công việc
hết sức nhảm nhí mà ngày/
tối mãi làm đi, làm lại;
thử nghĩ, bao nhiêu năm ròng
rã, thực hăm hở, tôi cứ
đi bắt bí chính cuộc đời
tôi, bằng cách lùng sục từng
mảng màu/ sắc, bất kể thực
hư, đã được chuyền qua tay
người này sang người khác đem
đắp đời sống tôi, rồi duy
nhất, mỗi cái công việc nhảm
nhí nêu trên, tôi hí hửng
nhặt nhạnh, chắp vá từng mụn
ghẻ lở rơi ra từ cuộc
đời phủ lên tiếng, lời; bao
nhiêu năm ròng rã, thực cẩn
trọng, cầm lòng ghi nhớ mỗi
công việc chết tiệt như thế,
phải cho đến sáng này, này
về phía chân trời, bất chợt
thấy con chuột vùng thoát khỏi
bẩy, bởi khúc mồi miếng cheese
giả, trên con đường hằng ngày
về hướng biển, ở đâu, con
đường vẫn vậy, bao giờ cũng
thơ mộng, màu trời bao giờ
cũng xanh, trong, ngoài xa từng
đàn hải âu, bao giờ cũng
nhởn nhơ cùng những lượn sóng,
những đám mây bạc, chao ôi!
bao giờ cũng yên bình, đẹp
đẽ, tôi thì, vừa kịp hoàn
hồn, lập tức quày quả trở
ngược về; thực, không thể hiểu
nguyên cớ nào khiến cứ phải
hăm hở đi lùng sục để
rồi hí hửng ngồi chắp vá
từng mảng sắc/ màu, bất kể
hư thực, đã được chuyền qua
tay người này sang người khác,
từng mụn ghẻ lở rơi ra
từ cuộc đời đem đắp đời
sống, phủ lên tiếng, lời mà
rõ ràng, cuộc đời vốn dĩ
thay đổi khôn lường và con
chuột còn biết đâu thực, giả
thì, cái bẫy chuột được tôi
sắp đặt trên từng mặt chữ,
dưới góc trang giấy, quả nhiên,
từ bấy đến nay, tôi làm
chỉ tuyền cái công việc nhảm
nhí, chết tiệt, thế đấy!
lưu hy lạc.