Anh rót vào tai cô, ý nghĩ
anh nằm trên, trì hoãn thời gian
khi vào trong cô, thuyết phục cô
rằng mọi thứ sẽ nguyên vẹn giữa họ,
với mặt lưng đối diện không khí
và phần dưới cô trên tấm nệm,
cử động của họ được bao bọc
bởi mùi hương tình yêu và thuốc làm mềm vải.
Cô muốn anh từ đằng sau cô, vị trí
của tin tưởng, gạt bỏ những nghi ngờ
điều anh có thể làm sau lưng cô
và anh cũng dễ dàng giấu giếm
người anh có thể đang nghĩ đến.
Nhưng anh không muốn nhìn qua vai cô,
Anh muốn ở trong đôi mắt cô,
cử động cặp hông theo nhịp
kim đồng hồ chậm
làm sắc thái lạnh lùng trên mặt cô
vỡ vụn
Cô vẫn mang sắc mặt nghiêm trang như thế
từ khi quen biết nhau,
sau khi một người tình từ chối ở trong cô
và một người tình khác quá lưỡng lự, cô buộc phải
nắm vấn đề và leo lên chế ngự.
Không cần như thế nữa.
Và cô khóc vì anh đã làm mọi điều
anh hứa sẽ làm với cô,
và sau khi xong cuộc, anh đã không rời khỏi.
He poured it in her ear, the idea
of him on top, slowing time down
to enter her, convincing her
that everything would stay between them,
with his back to the air
and her bottom on the mattress,
their motions surrounded by
the smell of love and fabric softener.
She wanted him behind her, a position
of trust, tossing aside suspicions
of what he might do behind her back
and how easily he could hide
who else he might be thinking of.
But he did not want to look over her shoulder,
he wanted to be in her eyes,
moving his hips in slow clock-wise rotation,
making the cold stone expression
on her face crumble.
She’d been wearing her countenance that way
since the first day they met,
after one lover refused to stay inside her
and another was so indecisive, she was forced
to mount the problem and dominate.
But no more.
And she cried because he did everything
he said he would do to her
but when he was finished, he did not leave.
.