Home » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Sự hư ảo của không gian

0 comment ♦ 2.06.2010

 

 

 

Tuệ đang ngồi trong một căn nhà không phải là của Tuệ. Một buổi chiều êm ái trôi đi trong tiếng nhạc êm dịu nhưng buồn, trên những dòng chữ của một cuốn sách—Chuyến phiêu lưu ca Edwadr Tulane—và Tuệ đã viết lên đó những dòng chữ—Tuệ tưởng tượng như vậy. Cũng có thể và không thể.

Lạ kì thay, Tuệ thấy một cảm giác bình yên và thanh thản—có thể chỉ trong giây lát—mà đã lâu không có được—dù đôi khi Tuệ đã cố gắng huyễn hoặc bản thân mình như vậy. Có những ngày, quả thật, Tuệ thấy trôi đi thật kì lạ và bồng bềnh—chẳng do một sự tác động nào—chỉ đơn giản là Tuệ cảm thấy. Có nhiều cảm giác của bản thân mà Tuệ không thể lí giải, hoặc không muốn lí giải. Đơn thuần, Tuệ muốn có khoái lạc từ việc tận hưởng các xúc cảm từ những thứ cảm giác không gọi được thành tên như thế—chỉ như thế thôi—trong bình yên và tĩnh lặng cũng là một niềm hạnh phúc. Tuệ hiểu vì sao không phải những cuộc chơi ầm ĩ, những hát ca tụ tập, những ồn ào trò chuyện, những thăm viếng chốc lát, những cười cười nói nói, những thở thở than than . . . —mà là tĩnh lặng, là hoang dại, là những thứ chẳng thành lời, chẳng thành tên, thậm chí chẳng thể diễn tả bằng bất cứ thứ ngôn ngữ nào- lại là con đường mà cuộc sống đi vào trong Tuệ, hay Tuệ đi vào trong cuộc sống này.

Có thể là một thứ gì đó không rõ ràng, không tách bạch, thậm chí điên rồ, nhưng Tuệ thường xuyên cảm thấy thế giới quanh mình, hay ít ra là cái guồng quay cuộc sống quanh Tuệ, tồn tại thật hư ảo và mong manh. Tuệ cảm nhận rất rõ nhiều khi không chỉ phần hồn mà ngay cả phần cơ thể vật chất này của Tuệ tách rời hẳn với thế giới; đôi lúc, Tuệ cảm thấy mọi thứ vỡ vụn xung quanh Tuệ, bên trong Tuệ—tất cả biến mất, cả Tuệ, cả thế giới—chỉ còn lại cái cảm giác ấy: mạnh mẽ, độc lập, ngự trị và lơ lửng giễu nhại tất cả—cảm giác về sự vụn vỡ, hư ảo của tồn tại.

Ngay cả một buổi chiều như chiều nay, Tuệ cũng cảm thấy rằng không gian này dường như không thật, và vì thế có lẽ chẳng phải là Tuệ đang ngồi ở đây—hoặc giả nếu là Tuệ đang ngồi ở một không gian khác, hay một ai đó ngồi ở đây thay vì Tuệ—thì cũng vậy thôi, cũng chỉ và vẫn chỉ là sự hiện hữu của cảm giác này: thứ cảm giác không thể gọi thành lời về sự thinh lặng, về sự thăm thẳm hư vô của tồn tại. Tất cả chỉ là một và một: đó là thinh lặng và vô biên của hư vô.

Ở nơi đó, dù có Tuệ hay không có Tuệ, vẫn chỉ là cảm giác bình yên và tan chảy.

Có thể, được tan chảy vào một buổi chiều dường như hoang dại và xa lạ, trong thế giới mông lung của những giai điệu vô hình và khoảng thinh không trắng xóa giữa những con chữ là mong ước của Tuệ lúc này. Có thể, lại là tưởng tượng và huyễn hoặc của những cảm giác mà những dòng chữ của Tuệ cũng bất khả trong việc níu giữ nó vào cùng với cuộc tồn tại mong manh và bất định của thế giới này.

 

 

 

.

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)