Quỳnh Thi
Ngày tôi về quê
trong thành phố mịt mùng
quê hương tôi bao trùm bụi khói
nó giấu kín tôi như trời sương mùa đông ở
nước mắt cứ ứa ra
không chỉ bụi khói
rất khó thở
Không sao
mình sẽ lên núi để
tìm khí lành nơi có thể làm tan ô nhiễm
khi đến đó sẽ không bị rác rưởi quấy rầy
hãy yên tâm
giữ vững đức tin vào Chúa
quê hương vẫn thương yêu mình mà
Năm ngày sau có giấy báo của công an Đơn Dương , Lâm Đồng
gõ cửa vào lúc m ột giờ sáng sương mù còn trùm phủ khắp mọi nơi
từ lúc đó cơn ác mộng cứ hoành hành
Không có gì
cứ yên tâm không có gì “ hỡi khúc ruột ngàn dậm “
anh em chỉ hỏi thăm nhau sức khỏe
thế mà câu trả lời của tôi cứ ấp a ấp úng
trán rịn vã mồ hôi
sau lưng nhột nhạt như kiến cắn
tôi cứ lắp bắp trả lời họ như đứa trẻ lên năm
Anh hỏi cung hòa nhã lắm
sau đó thì tôi cảm thấy bên trong quần lót của mình ướt
đẵm
à thì ra thế .
QUỲNH THI