Một đêm tôi mơ thấy tôi trong thành phố lạ
Tôi tìm hướng về nhà nhưng đường sao quá xa
Tôi gào mẹ kêu cha nhưng mọi người vẫn bước qua
Tôi nhận thấy mỗi người dân thành thị đều mang một đầu thú
Trên cổ, trong tim và đang giam đầu thật của mình trong ngục tù
Loài thú không nghe được tiếng người
Nên đáp lại tôi chỉ có giọng cười
Sằng sặc, khúc khích khắp hang cùng ngõ hẻm phố lạ
Tiếng cười xé nát tim tôi
Và bàng hoàng tôi nhận ra mình thật đơn côi
Giữa bầy thú chỉ có tôi là người
Hay giữa bầy người chỉ tôi là loài thú lạ?
Một đêm tôi mơ thấy tôi lên trời
Bay lên thật cao đến lúc bỗng chơi vơi
Như thiên thần gãy cánh tôi rơi
Tôi chìm trong vạn dặm mây mù
Một giọt nước mát lạnh va vào tôi trong bóng tối
Rồi cơn mưa ùn ùn kéo tới
Giọt nước nuốt gọn tôi
Như con muỗi bị giam cầm trong hổ phách ngàn năm
Giọt nước giam cầm tôi trong bóng tối đời đời
Rồi một ngày giọt nước vỡ tan
Ùa vào buồng giam muôn ngàn tia sáng
Tôi run rẩy như đứa bé mới sinh trần truồng yếu ớt
Thèm được quay về tử cung ấm áp
Tôi thèm được nhốt mình trong giọt nước của tôi.
Một đêm tôi mơ thấy tôi tái sinh
Không phải làm người mà làm kiếp bướm đa tình
Lả lơi bên hoa trong ánh bình minh
Đêm buông màn, thắp nến đom đóm cho dạ tiệc bướm hoa
Cánh hoa ẻo lả ngả đầu vào tôi trong giấc mơ tình ái
Tôi đi qua bao đời hoa không chút quan hoài
Rồi một ngày cánh bướm rã rời
Tôi ca bài hát cuối giã biệt nhân sinh
Chẳng để lại gì sau bước đăng trình
Tôi chào em trong hoàng hôn để tan biến vào bình minh.
Một đêm tôi mơ thấy…
Tôi còn mơ thấy rất nhiều đêm
Nhưng tỉnh dậy chỉ thấy mình với mình
Tia nắng vô tâm săm soi giọt nước trên mi tôi
Giọt nước bé nhỏ, giọt nước cút côi
Giọt nước tôi đã mơ thành nơi trú ngụ
Cho cánh bướm yên vui một đời phù du.
.