đang soạn bài giảng bỗng nhớ một điều gì đó
bỗng thấy một cái gì đó
bỗng nghe một tiếng nào đó
bỗng ngửi được mùi của hoa dạ lan bên vườn
khu vườn ngày xa xưa
có một chiếc ghế gẫy một chân chỉ một người ngồi
một con bướm đang vỗ cánh nhỏ
một con ong đang buồn tê tái
trời ơi làm sao soạn bài giảng được nữa
lật đật đóng mặt phẳng ô vuông cửa lại
mở ra một ngăn tủ ký ức
nhìn vào đó
cả một rừng mưa đang khóc lóc thảm thiết
ướt đẫm những ngày đi bộ trên con đường một chiều
dột nước nhà trọ vắng vẻ
người chủ nhà trọ nhìn khách bằng đôi mắt nhạt nhẽo
như cơn gió thổi vẹt những khung cửa
đôi mắt lóe lên một vệt màu tơi tả
có một người phát thư da đen đến
đuổi bầy quạ bay lên trên freeway như cơn gió lốc
nhìn lại con bò trong đồng cỏ nằm dựa giấc mơ
có nhiều mái tóc hong nắng ráo hiên nhà
tìm chi hải âu trong những bình nguyên
làm sao thấy
hát bài ca hải âu chết
với đôi mắt sâu thẳm của người thủy thủ
chưa một lần về nhà
chẳng có thể thấy gì sau lớp gương bằng đồng
khuôn mặt của một người đã đi vào lịch sử
trong lúc vội vã ghi âm đã quên cài lại hạt nút áo
gần trái tim
để gió lọt vào làm đau nhức kỷ niệm đến nhiều năm sau
làm cho nhiều người khóc
đến trăm năm sau nữa
khi gió chiều thổi tung vạt áo ngắn
của những cánh đồng bạt ngàn lau sậy
những thằng bé của bình nguyên lộc và salinger cùng đứng lại
giữa hai bờ sông núi khác nhau
thằng bé phù thủy của j.k. rowling cũng đứng lại
trên một bến bờ khác
những thế kỷ mòn mỏi bạc nhược đau tim gượng gạo
đã quên mất tuổi thơ
chỉ còn những phiên bản mù mờ trên laptop
và giọng nói phải cố gắng lắng nghe
trong chiếc điện thoại cầm tay vẽ hoàng hôn mầu tím
.