những người thân tóc sương đầu núi
giờ đã đi quá xa
sống trong nắng trong gió
những người yêu vô vàn mộng tưởng
giờ cũng đã đi rất xa
sống với những niềm vui thường nhật
cỏ hoa giữa mùa xuân, vầng trăng mắt biển
riêng tôi đôi vai gánh nặng
nỗi âu lo, sầu tư bền chặt
những giấc mơ bị cắt lát ra như lát chả
của chứng hoang tưởng về đời người
nhưng tôi vẫn hy vọng
chúng ta được gần nhau
của những trái tim
được chiết ra từ lá
Làm sao tôi có thể
gặp lại người đẹp năm xưa
như một khúc sông
đi qua đời tôi?
làm sao tôi có thể
ngủ lại cánh đồng chưa gặt
thơm mùi lúa non
thoáng hiện trong những cơn mưa?
làm sao tôi có thể
hái được vầng trăng mọc sau nhà em
tưởng tượng mình là lá cỏ
đợi bóng mây phủ ấm một vòm trời
.