Tặng Mẹ tôi.
Đã đúng một năm ngày tang lễ mà tôi vẫn chưa đủ sức nhìn lại hộp kỷ vật của Mẹ đang để trong phòng.

Ký ức sẽ trở về?
Vào giây phút lâm chung?
Không. Tôi muốn nhìn những món đồ đã mất
quay trở lại.
Từng cơn bão găng tay,
áo khoác, dù che, hành lý-
ùa đến; và sau cùng tôi nói:
Những thứ này để làm gì?
Kim băng, hai chiếc lược, vài sợi dây,
một con dao, một bông hồng giấy –
ùa đến, và sau cùng tôi nói:
“Tôi chẳng tiếc món gì.”
Hãy hiện lên, chìa khóa, đi ra,
bất cứ nơi nào mi đang trốn
để ta kịp nói rằng:
Mi rỉ sét rồi, bạn ạ!
Bản khai hữu thệ, giấy phép và
những tờ thăm dò như mưa
đổ xuống, và tôi sẽ nói:
Sau lưng mi, ta nhìn thấy mặt trời.
Đồng hổ đeo tay, làm rớt xuống sông,
giờ trồi lên, để tôi chụp lấy-
mặt đối mặt, và tôi sẽ nói:
Thời gian của mi đã hết rồi.
Và cuối cùng, quả bóng đồ chơi
có lần bị gió bắt cóc –
quay về nhà, và tôi sẽ nói:
Nhà không còn trẻ con.
Bay ra ngoài cửa sổ mở rộng
và bay vào thế giới mênh mông;
Hãy để ai đó la lên:”Nhìn đi!”
và tôi sẽ khóc.
STILL LIFE WITH A BALLOON by Wisława Szymborska
Returning memories?
No, at the time of death
I’d like to see lost objects
return instead
Avalanches of gloves,
coats, suitcases, umbrellas –
come, and I’ll say at last:
What good’s all this?
Safety pins, two odd combs,
a paper rose, a knife,
some string-come, and I’ll say
at last: I haven’t missed you.
Please turn up, key, come out,
wherever you’ve been hiding,
in time for me to say:
You’ve gotten rusty, my friend!
Downpours of affidavits,
permits and questionnaires,
rain down and I will say:
I see the sun behind you.
My watch, dropped in a river,
bob up and let me seize you-
then, face to face, I’ll say:
Your so-called time is up.
And lastly, toy balloon
once kidnapped by the wind-
come home, and I will say:
There are no children here.
Fly out the open window
and into the wide world;
let someone else shout “Look!”
and I will cry.
Bản Anh Ngữ từ cuốn Wistawa Szymborska, “Poems new and collected 1957-1997” do Stanislaw Baranczak và Clare Cavanagh dịch, Harcourt editions.