Trời tối đen như trong hũ đậy kín miệng đặt ở xó nhà. Cha Trời giận gì mà đem mực Tàu đổ hết xuống đất để túi thui ri? Tôi lầm bầm khi đi qua cây cầu. Phía dưới, sông chảy như thác đổ. Tiếng chảy như khẩu âm người bị câm lúc giận dữ muốn nói.
Tự dưng sao mà tôi nghĩ mình đang đi trên một chiếc cầu gãy. Mình đi trên chiếc cầu gãy. Ý nghĩ đó đập vào đầu tôi như nện búa. Và gần như tự dưng tôi thấy hẫng chân. Tiếng rắc rắc, lịch kịch vọng tới tai tôi. Cầu đang chuyển động. Không, đang gãy. Không biết do tôi nặng hay sao mà nó gãy, ngay chỗ tôi đứng, nứt đôi như người ta bẻ một cái bánh xốp.
Tự dưng, tôi thấy phấn khích. Ờ, gãy mẹ nó đi! Túi thui ri mà đi thì trước sau cũng lộn cổ xuống sông. Gãy mẹ bây giờ đi cho xong. Rồi mới chực nhớ ra, mình đang đứng trên cầu. Mình sẽ rơi xuống.
Tất cả chỉ trong một phần mười cái nháy mắt. Tôi rơi xuống. Bây giờ mới nhớ làm đếch gì nữa. Bơi thôi! Thế là tôi bơi, khoái chí ngâm mình trong nước lạnh như cắt da. Càng lạnh, những dây thần kinh dưới da tôi càng được kích thích mạnh, cảm giác lan lên tới tận sau ót. Chưa bao giờ tôi bơi đã đời con cóc như thế. May mà cầu gãy, tôi nghĩ rồi giật mình, nhưng rồi những người khác sẽ ra sao? Thôi, có nghĩ cũng không làm được chi. Bơi thôi.
Bơi đã đời, ra đến cửa biển, tôi gặp một nàng tiên cá đang chơi đùa. Đuôi nàng quẫy mềm mại vào nước, duyên dáng lạ trong ánh mặt trời hồng buổi sáng. Thấy tôi bơi đến, nàng hỏi, tự nhiên như đã quen từ lâu.
“Anh từ đâu tới?” Giọng nàng như tiếng lá trúc reo trong gió nhẹ.
“Tôi từ đầu nguồn.” Tôi trả lời, giọng tôi hình như cũng khác đi.
“Đầu nguồn ở đâu?” Nàng tròn xoe mắt.
“Nếu chưa tới, không biết đâu.” Tôi đáp, leo lên ngồi bên cạnh trên mỏm đá nàng đang ngồi.
“Có thể hình dung ra chứ?” Nàng đong đưa đuôi mình trong nước.
“Hình dung thì đâu phải đầu nguồn.”
Nàng giật mình, chiếc đuôi cá như chiếc chèo ngưng nhịp. Tuy vậy, nàng vẫn nói. “Nhưng mà chưa tới thì phải hình dung thôi.”
Tôi nghĩ đến chuyện hình dung. Và hình dung nàng đưa tay vớt lại cái giật mình vừa đánh rơi xuống biển, cười: “Vậy sao không bơi ngược lên?”
Nàng nhìn thẳng vào tôi, sau đó cắn nhẹ đôi môi hình quả dâu đỏ mọng, buông thõng. “Sợ.”
Tôi được nước, lấn tới. “Vì sao?”
“Không biết.” Bỗng, đôi mắt nàng ngân ngấn. Nàng cúi đầu. Khá lâu, lặng lẽ quay nhìn tôi, “Có lẽ vì chưa bao giờ em ra khỏi đây.”
Tôi lau giọt nước thủy tinh trên mắt nàng bằng tay mình, an ủi. “Cứ bơi ngược lên.”
“Để làm gì, được gì ở đó?” Nàng vẫn có vẻ suy nghĩ.
Tôi cười. “Không biết. Có lẽ, để xuôi xuống như tôi thôi.”
Nói xong, tui hôn nhẹ lên toàn bộ khuôn mặt nàng tiên cá bé nhỏ, rồi nhảy xuống, ra biển.
Nước biển mặn chát. Môi tôi cảm nhận được vị mặn đó.
* * *
Tôi nghĩ là mình đã mơ. Vì thấy mình đang nằm trên giường ở phòng mình. Cảm giác như mặt mình rin rít, tôi nghĩ, hay là mình đã khóc trong mơ.
Nhưng, tôi vẫn vướng vít trong đầu mình câu hỏi. Không biết sau đó, nàng tiên cá có bơi ngược lên?
Trầm trang, 28.09.2010
.
bài đã đăng của Ngô Nhân Đước
- Ị són - 31.08.2010
- kẻ bán áo tang - 11.08.2010
- đừng nói gì với nhau về tình yêu nữa - 05.08.2010
- trên cành - 29.07.2010
- Nghe - 22.07.2010
- có người phụ nữ bắn hạ giấc mơ tôi - 15.07.2010
- Vũng bùn ấm của ngày - 01.07.2010
- tưởng tượng mùa đông - 04.06.2010
- Vũ hội quỷ sứ - 26.05.2010
- Trên cát - 06.01.2010
- Không mùa Noel nào thật - 24.12.2009
- Graffiti - 16.12.2009
- Nếu một đêm - 08.12.2009
- Sương đêm thức giấc - 01.12.2009