Bỗng dưng rồi lại nhớ người
Khép hai mắt đã vui cười hôm qua
Chia tay gượng chẳng lệ nhoà
Lúc đau thấm đã là xa vô ngần
Ngỡ ngày cũ sẽ quên dần
Ngờ đâu ngày ấy còn mưng trong hồn
Nhìn nhau mừng má còn hồng
Không nhìn nhau vẫn thấy lòng xuyến xao
Bàn tay đâu nói lời nào
Mà nghe sông suối mát vào ngón tay
Bỗng dưng rồi lại thèm say
Khép hai mắt để mộng bay lên trời
Trao nhau lại buổi bồi hồi
Rót lưng chén rượu nâng mời ngang môi
Mà thôi. Nắng đã xa rồi
Khép hai mắt lại. Nghe trời tuyết rơi
Hãy viết như là âu yếm chữ
Như đang tình tự với trần gian
Hãy chép mối tình người với đất
Là duyên kỳ ngộ suốt trăm năm
Hãy là tình nhân của ngôn ngữ
Đêm nay hãy hẹn với trăng rằm
Xin sẽ âm thầm trao tặng cả
Đời ta hãy nhận – hỡi hư không
Hãy sống như thời gian bất tận
Hãy yêu bằng tim óc thủy chung
Hãy là ân nhé, không là hận
Tạ với thiên thu một tấm lòng
Hãy làm những ngón tay gieo hạt
Hãy mơ sa mạc nở đầy bông
Ai cấm môi cười trong giấc mộng
Ai giận thông buồn trong gió đông?
Hãy viết như là âu yếm chữ
Hãy thương từng nét, quý từng câu
Ước mơ, hạnh phúc, và oan khổ
Hãy viết như tình nhân gửi nhau.
(Gửi Phan Huyền Thư)
Ăn cắp một giọt sương
Ngắm cuộc đời ném đá
Nốc cạn một nỗi buồn
Rồi mỉm cười rất lạ.
Can đảm như đàn bà
Can đảm như đàn bà
Nói chín mươi triệu lần:
Thành thật rất xin lỗi!
Nói với người còn sống
Nói với người đã chết
Nói như một con người
Không phải một con vẹt
Trả lại một giọt sương
Một mình một con đường
Can đảm như đàn bà
Và đẹp – như thi sĩ.
.