chặt cầu chặt cầu. ừ thì chặt
búa rìu đã chịu suốt đời kia
sá gì sông cỏn nằm đất nọ
mô tê. rồi cũng nợ tràn đìa
lụy phải trùng thơ. mắt ấu thơ
nhìn hoa. thông thống. nhụy vô bờ
bữa muộn cơm chiều hương rơi vãi
hạt chín nhiêu khê bỗng lặng tờ
chặt cầu. đổ vấy khúc tình muộn
ừ. cũng lâu năm đá mọc chùm
ví dầu tư mã cùn đinh ốc
thì cũng tới ngày niêm vại chum
rồi vẫn độc mộc thuyền ra cửa
qua những hồ sâu vô rú sâu
chèo thôi vướng lụy đùm rong tảo
chèo thảnh thơi đi hết nỗi sầu
là khi ở tột cùng đơn lạnh
thương đến vô cùng manh áo quen
chút hương nhật nguyệt còn tươi rói
sánh cảm chương khuya một ánh đèn
dù hồn chúc lạp không chong nữa
vẫn nhớ ngân hà vạn cánh sao
không tiếc dung ngời khi huyễn mộng
uống hết chiêm tinh lệ đã trào
30.7.11