Vò
Riết
Cắn
Nhồi
Ấn
Drap xộc xệch
Nhoang nhoáng mồ hôi
Nước mắt giọt rơi
Hóa thạch đê mê
Mặc kệ
Lạnh lùng ve vuốt
Đôi tay sặt mùi tiền
“Con điếm! Con điếm! Con điếm!”
Nước mắt lên men cuộc vui
Lần tìm từng centimet thịt da
Tình yêu trắng trong
Tình yêu nhớp nhúa
Ném vào đêm sâu cái nhìn rực lửa
Ném vào đêm sâu nụ cười mai mỉa
Cuồng loạn hiến thân
Tình yêu nhân danh?
Không!
Mặc kệ thiên đàng với địa ngục . . .
Lấp đầy gió bốn bức tường
Vọng hoang sơ mênh mênh ẩn ức
Lấp đầy nắng miền ngược sáng
Nhảy nhót những vệt màu nhẹ tênh
Ngày trống rỗng
Tôi làm gì nữa?
Vui buồn bão hòa
Cái chớp mắt cũng đủ giật mình
Trong thinh lặng
Giọt âm của bản Romance lay động
Bất chợt
Níu kéo hi vọng
“Anh về
Lấp đầy tôi
Một tôi khác
Từ ngày xa anh đã mang đi . . . ”
Chiều 21/3/2010
.