Giấc ngủ M trên lưng một ngọn đồi cao
Ở đó dòng suối gặp những tiếng hú không tên người
Cỏ hoa chết với hơi thở em trong nỗi vắng
Hư không chẳng là điều người ta thấy
Em cảm nghĩ và hư không gặp những lời im lặng vô vàn
Hãy nghĩ anh không thể cùng thế giới đó
Anh không trong giấc ngủ
Vì anh là thi sĩ và thi sĩ không nhìn người đàn bà trong giấc ngủ hư không
Sự trọng đại cũng như chiếc mặt nạ nỗi mơ em
Em đi trên những lối đường của thần chết
Giấc ngủ M triền hô như giữa cơn mưa cao
Lời thi sĩ là lời tình yêu không ảo giả
Ngoài những mặt nạ người chưa gặp cơn chân lý chán cuộc đời
Ôi thần tượng nhớ nhung
Articles by Đặng Phùng Quân