Câu chuyện mà tôi sắp kể rất khó tin. Mới mười mấy tuổi, chưa có tật nói ‘What the hell!’, chưa thích kêu to ‘Cái quỷ gì vậy!’ để diễn tả sự kinh ngạc của mình, tôi chỉ cười phá lên và rùng mình trong khi đọc. Chẳng có gì đáng cười về việc đã xảy ra cho người phụ nữ trong truyện nhưng bi kịch và hài kịch đôi khi đan xen vào nhau.
Câu chuyện không đưa ra chi tiết nào cả về cuộc sống hay hình dáng của người phụ nữ này. Nó chỉ kể lại một sự việc xảy ra trong đời chị, phản ứng rất bất thường của chị, và cho biết đó là một câu chuyện có thật. Tôi không nhớ điều này được viết rõ hay cách tác giả viết đã tạo ấn tượng đó trên tôi. Tôi nghĩ là tên của thị trấn nơi chị sống được đề cập, để chứng tỏ câu chuyện nói về người thực, việc thực. Nhưng đừng bắt trí nhớ của tôi chịu trách nhiệm nếu nó lầm, vì chính ra thì các sự việc trong câu chuyện có thật hay không cũng không quan trọng lắm.
Sắc vóc của người phụ nữ không được mô tả nhưng tôi có thể nói chị có vẻ đẹp thu hút trời ban. Vì sao? Vì một gã đàn ông mất nết nào đó đã không kiểm soát được bàn tay trần trụi của y ta (hoặc y ta có thể nhưng không nghĩ rằng mình cần kiểm soát) và nắm lấy bộ ngực của chị! Ha ha…Thời xưa mà cũng dê quá vậy! Chắc chị phải tức giận lắm, phải cảm thấy bị bôi bẩn, phải muốn đá một cái vào mông y ta. Ha ha… Tôi có thể nghe tiếng mình cười phá lên và thúc giục. Trừng phạt anh ta đi chứ chị! Tát vào mặt anh ta một cái, nếu chị với tới! Mắng anh ta nếu anh ta quá cao. Dọa đưa anh ta ra tòa nếu anh ta có quá nhiều quyền lực. Dù phải đợi một thiên niên kỷ để làm điều đó chứ!
Trước sự xúc phạm đó, nữ anh hùng của chúng ta đã phản ứng ra sao? (Đúng vậy, chị là một nữ anh hùng vì đã làm điều mà tôi và hàng triệu các bạn sẽ không dám nghĩ tới.) Chị đi vào bếp lục lọi một con dao. Thật to. Chị mài đi mài lại, kiểm tra độ sắc bén bằng cách lướt một ngón tay dọc theo lưỡi nó. Chị nắm chặt dao, nín thở, cắn chặt môi và trong một cú thần sầu sấm sét, phạt đứt bộ ngực nơi mà tiết hạnh đã tan tành! Máu chảy xuống thành sông, ướt đẫm áo và váy chị!
Hôm nay, một quãng đường rất dài từ nơi chốn và thời điểm tôi đọc câu chuyện đó, tôi vẫn rùng mình. Cái đau ghê gớm quá. Sự quyết tâm to lớn quá. Tôi nhìn vào bộ ngực phẳng lì của chị.
‘Em rất vui vì cuối cùng chúng ta đã gặp nhau. Sự dũng cảm của chị thật đáng khâm phục. Em thì bị giấy cắt tay cũng đã rên rỉ rồi!’
Chị thẹn thùng không nói nên tôi nhìn xuống chân mình, giải thích.
‘Phụ nữ bây giờ mặc quần dài. Mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, chị biết đó.’
Tất nhiên là chị không biết nên tôi tiếp tục cuộc độc thoại.
‘Câu chuyện của chị đã ám ảnh em rất nhiều năm, chị biết không. Em tự hỏi nhờ đâu mà chị có can đảm như vậy và điều gì đã đưa chị đến quyết định đó. Vâng, em hiểu, một phần thân thể chị cảm thấy dơ bẩn, nhưng nếu là em, em sẽ rửa nó như rửa bùn dính trên chân mình. Em hiểu một việc rất tồi tệ đã xảy ra, nhưng chị không phải là người làm việc đó. Em hiểu chị cảm thấy bất lực, phụ nữ đôi khi cảm thấy như vậy, nhưng tại sao lại làm bản thân của mình yếu đi hả chị?’
Giọng nói nhẹ nhàng của tôi xua đi ngờ vực, chị mỉm cười với người đồng phái, nhưng vẫn giữ im lặng. Khi đoan chắc chị sẽ không nói cho tôi nghe tâm sự của mình, tôi tiếp tục phần độc thoại.
‘Chị biết không, em thương cảm lắm. Rất nhiều người phải chịu trách nhiệm về việc đưa chị tới chỗ kinh khủng đó. Những lời dạy dỗ của họ, chúng nhằm mục đích nô lệ hoá mọi người, đặc biệt là phụ nữ, chị thấy điều đó, phải không? Nhưng không sao, quá khứ là quá khứ. Hãy ở đây với em, chúng ta sẽ tự suy nghĩ và chọn cách sống cho mình. Chúng ta không cần phải nghe những lời phân bò, xin lỗi, những lời dối trá đó.’
‘Phụ nữ ở đây sống thế nào?’ Chị rụt rè hỏi, trong khi nhìn xuống quần dài tôi mặc.
‘À, ở đây phụ nữ đến trường để học hỏi và rèn luyện một số kỹ năng. Họ làm việc và cố gắng sống độc lập. Họ có hệ thống giá trị riêng và làm việc gì họ thấy đúng. Không phải lúc nào họ cũng phải vâng lời cha mẹ. Thỉnh thoảng họ đặt câu hỏi về những gì đã được học trước đó để xem chúng có còn thích hợp nữa hay không. Họ phân tích và phê bình lập luận của người khác vì đó là cách kiến thức mới được phát triển và sự thật mới được đưa ra. Họ kết hôn vì tình yêu và là người bạn đời của chồng họ, chứ không phải là thuộc cấp…’
‘Không vâng lời? Không tôn trọng cha mẹ và thầy giáo?’ Chị cắt lời tôi, mắt mở to, dường như điều tôi nói làm phiền lòng chị rất nhiều.
‘Ô, không đâu chị. Không đồng ý hoặc không tuân lời không có nghĩa là thiếu tôn trọng. Cha mẹ, thầy giáo cũng là con người mà. Nhân vô thập toàn, đúng không? Đâu còn bé nữa, mình phải có nhận định của riêng mình chứ. Cái gì thấy đúng thì đồng ý, thấy không đúng thì không đồng ý. Không đồng ý không phải là thiếu tôn trọng hay vô ơn đâu, chị ơi.’
Nhìn thấy sự hoài nghi trong mắt chị, tôi biết mình cần chuyển sang một lãnh vực khác quen thuộc với chị hơn.
‘Ồ, em quên hỏi… Vết thương của chị chắc đau ghê lắm. Vết sẹo chắc lớn lắm. Tiếc quá, không biết giải phẫu thẩm mỹ có làm gì được không.’
‘Vâng, đau lắm nhưng lành từ lâu rồi.’ Chị nói nhanh.
Dù chị không hỏi giải phẫu thẩm mỹ là gì, tôi tin chị không có ý niệm lớn nhỏ nào hết nên gián tiếp giải thích.
‘Chị có bao giờ hối tiếc không? Bộ ngực chị, chắc là đẹp lắm. Phụ nữ ở đây trả rất nhiều tiền để làm ngực to, chị biết đó.’
Ôi thôi, sai lầm chết người, câu nói đó! Chị quay đầu sang một bên, không thèm nhìn vào mặt tôi nữa. Hoá ra người cần hối tiếc lại là tôi. Vì cớ gì tôi lại nói những lời thô tục như vậy kìa!! Phải rời khỏi bãi mìn này ngay lập tức để cứu vãn tình thế, tôi khuyến dụ mình. Thế nên, nhìn chị thận trọng, tôi quay trở lại cuộc nói chuyện nghiêm túc.
‘Cách hành xử của chị thật là tuyệt vời… trong thời đại chị. Và một lần nữa, em thực sự ngưỡng mộ lòng quyết tâm và sự can đảm của chị. Nhưng những xiềng xích trá hình đó, chúng giới hạn cuộc sống của chúng ta rất nhiều. Cởi bỏ chúng đi, chị ơi. Ở lại đây và sống trong thời đại của chúng em. Cuộc sống của chị sẽ tự do hơn, phong phú…’
‘Cuộc sống của các cô à? Không, tôi không muốn!’ Chị chặn tôi, giọng nói đầy tự hào, dứt khoát.
‘Sao vậy chị?’ Tôi nhìn chị đăm đăm. ‘Chị biết đó, em rất ngưỡng mộ lòng can đảm của chị. Nhưng em phải nói là việc chị cắt bỏ thân thể mình để lấy lại tiết hạnh là hoàn toàn vô lý. Làm sao một việc làm vô lý như vậy lại được tuyên dương? Làm sao chị có thể tự hào về việc làm vô nghĩa lý như vậy?’
Hiển nhiên đó là giọt nước cuối cùng trước khi ly nước tràn. Chị đứng thẳng người lên, nhìn tôi không chút rụt rè, ánh mắt đầy sự khinh bỉ. Chịu đựng cái nhìn đó được hai giây thì tôi nổi điên lên.
‘No big deal, chị ơi! Đàn bà khắp nơi sẽ để ngực trần ra đường. Ngay cả cái núm cũng đang đòi tự do, chị cứ nhớ điều đó.’ Tôi nói lớn.
Ôi chao, sao tôi lại hạ cấp quá vậy kìa! La hét. Nói bừa. Thổi phồng sự thực!
Bao giờ thì sự xúc phạm đó cũng nghiêm trọng, cũng là ‘big deal.’ Và chỉ những người nổi tiếng mới muốn phơi bộ ngực của họ ra thôi, phụ nữ bình thường không ai muốn. Núm thấy nằm sau áo lót rất là OK. Chúng không cần được giải phóng, chúng chỉ cần thêm hỗ trợ.
Tôi cũng quá đáng khi mong đợi người sống trong thời đại cổ xưa bỏ những suy nghĩ cổ xưa của họ. Lắm người sống trong thời đại chúng ta vẫn còn giữ những suy nghĩ rất xưa cổ kia mà!
Articles by kc Nguyễn
- Hận thù trong chúng ta / The Hatred in Us - 18.08.2023
- Chuyến bay - 11.08.2023
- Đàn bà trong văn chương Nguyễn Viện - 09.06.2023
- đàn bà, vàng, vé số và ông hồ dzếnh - 03.05.2023
- Tháng tư đến thế nào - 28.04.2023
- Tầm sư, học everything everywhere miễn phí - 29.03.2023
- Con chó tôn trọng sự đầy màu sắc của thế giới / The dog that respects the world's colorful makeup - 23.03.2023
- Vụn vặt của giấc mơ / Bits of a Dream - 16.03.2023
- Đường vào trái tim người đàn ông - 16.02.2023
- Tản mạn cuối năm - 17.01.2023
- Ảo thân / Avatars - 13.01.2023
- Quạ đen ♦ Chim ưng - 05.11.2022
- Con chuột nhỏ / A Little Mouse - 26.09.2022
- Chuyện dóc tổ lớn nhất - 22.08.2022
- Kẹ / Bogeyman - 19.08.2022
- Giọt nước trên cây xương rồng / Dew on a cactus - 22.07.2022
- Khoảnh khắc ♦ Phương thuốc cho tình yêu tan vỡ 1 & 2 - 09.07.2022
- Làm sao hiểu nỗi đau - 15.04.2022
- Nói về chiến tranh / Talk about the war - 15.03.2022
- Cà phê Việt Nam / Our Coffee - 10.12.2021
- Mèo rừng ♦ Chiều tình yêu ♦ Tôi sẽ viết… - 30.11.2021