- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

Ngày thông thái (thoáng)

 

 

 

         ... gửi bạn hiền hư vô
 

rồi tôi lướt ngang
bầy bồ câu bất động
có cảm tưởng
chỉ mới vừa nửa cơn mộng ngày
—tổ quốc
vẫn cộng sản

mút mùa
tôi nom chả khác cái thây ma
đỉnh đầu
giờ còn tợ cái mặt bằng
nhỏ cỡ nắm tay

đọc huyền sử—thấy
gia đình vẫn đợi tôi về / chả cần dày công lắm
hồi tôi chưa ra đời
thời gian ngắn ngủn ruồi xanh và gián
nhiều vô kể

trời / đất
đang có viễn kiến—mỗi ngày
nỗi đau lìa quê trong tôi sẽ tan dần
ở đây
một cách tuyệt đối
mày
mặt
thôi xâm xoàng
thoáng chao động không để lại gì bí mật

và—khi chỉ tỏa màu xám chì
từ mồm
thế là chết
những ai tò mò
họ sẽ ngửi ra bàng bạc bức bối
của kiếp trước

lũ ruồi xanh và gián
ngày càng tăng dần
rét mướt lúc bám sự sống—như thế
khiến chúng phải tìm cho ra kẻ chết đi
sống lại
tôi vin cả vào cái thế giới hiện tại

vin chắc
đến độ không phải thốt
kêu “này các em nhỏ
các em thừa hưởng được gì
từ
cứt / di sản
tổ quốc để lại!”

tuy nhiên
có lúc nhìn lại—lập tức
bạn thấy đó
… tôi hiện hữu chả khác cái thây ma có màu xám chì

thử
hỏi—khiến ta ngó trên da tìm những giậu đổ
bìm leo(!) yah
tôi nói kiểu một nhà thơ cách tân “dù làm thơ không vần
có vần
người làm thơ chỉ cốt muốn nói lên tiếng nói
của thời đại mình”(*)

thực bất ngờ
bầy bồ câu ngay từ đầu bất động
giờ
chúng đồng loạt vỗ cánh / vụt
bay vút lên cao
bất thần
với tốc độ kinh hồn
bổ nhào xuống

lo có ngộ nhận giữa ảo mộng
với thực tại—tôi khoát tay
lũ ruồi xanh
và gián
chúng dằn nhau dữ tợn
tôi phát ho khan / từng tiếng “khục khục”

—quái
người đời cứ nhầm lẫn
ấy tiếng móng ngựa gõ(!) họ còn bảo
tôi ho khan nghe quyến rũ cực!

 


(*) Khế Iêm

Articles by Vương Ngọc Minh