Tết 2022 tại Vienna, Áo Quốc- Ảnh của độc giả Nguyễn Nam Hiển chụp vào dịp năm mới gửi cho Da Màu.
Một bên là cửa hàng rượu muôn màu. Một bên là đường phố lấp lánh sao sa, với đám đông lũ lượt và say ngất!
Năm mới 2022 bắt đầu bằng câu chuyện rất cũ: sự lây lan toàn cầu chớp nhoáng của biến chủng Omicron. Những kỷ lục về con số bệnh nhân nhiễm Covid-19 liên tục bị phá vỡ ở mọi quốc gia. Chỉ nội nước Mỹ đã có 386 ngàn vụ nhiễm trong ngày đầu năm. Điểm đáng ghi nhận là mức lây nhiễm Omicron tăng nhưng mức tử vong giảm so với Delta. Vài nghiên cứu cho thấy Omicron thường tập trung vào mũi, họng và khí quản thay vì phá hoại mô phổi như biến chủng Delta. Trong vô số những tin buồn thì phải chăng đó là một tin vui?
Tin tức về Covid chế ngự mọi mạng lưới thông tin. Những chuyến bay bị đình chỉ ngay mùa lễ. Bệnh viện đầy ngập bệnh nhân nhất là những nơi có nhiều người không chích ngừa Covid. Chính phủ các nước loay hoay tìm giải pháp để cố ngăn chặn – không nhiều thì ít – sự lan truyền của Covid, giảm bớt gánh nặng cho bệnh viện cùng nhân viên y tế, và cứu vãn nền kinh tế ngày càng suy sụp.
Câu hỏi ám ảnh mọi người trong những ngày đầu năm là “Rồi sẽ như thế này hoài sao?”
Giữa những cái chết không kịp tiễn đưa, chẳng kịp đặt tên của nạn nhân Covid 19, câu chuyện về cái chết vì bị đánh đập, hành hạ, tra tấn dã man của bé Vân An – tám tuổi – ở Việt Nam nổi bật lên, vì cái chết đó không gây ra bởi lũ vi trùng hay siêu vi trùng vô hồn mà bởi chính đồng loại của cháu bé, bởi những người thân trong đời của cháu bé: người đàn bà (tạm gọi là) mẹ kế, người đàn ông (thật sự) là cha của bé và những người thân yêu thuộc giới có máu mặt, thứ tai to mặt lớn trong xã hội. Tin tức tràn ngập không gian mạng cho thấy bố và mẹ của cháu Vân An đều là người có học và xuất thân từ một cái ổ có thể được xem là “danh gia vọng tộc”, nhưng thiếu hẳn tình người. Sự ra đi của bé Vân An gây chấn động vì nó cảnh báo về cái ác cực điểm cũng như sự vô cảm ngoài sức tưởng tượng của con người.
Và tâm tư người Việt vẫn bị khuấy động bởi câu hỏi quen thuộc: “Rồi sẽ mãi như thế này sao?”
Năm 2021 ghi nhận thêm một mất mát trong ngành âm nhạc cổ truyền Việt Nam: Giáo sư Trần Quang Hải mất ngày 30 tháng 12, 2021 tại Pháp Quốc. Trần Quang Hải là con trai nhà nghiên cứu âm nhạc cổ truyền Trần Văn Khê, cháu ca sĩ Trần Văn Trạch và chồng của danh ca Bạch Yến. Trần Quang Hải là một tài năng nổi bật về âm nhạc cổ truyền. Sự ra đi của ông – không nhiều thì ít – cũng để lại một khoảng trống hụt hẫng cho ngành nghiên cứu âm nhạc cổ truyền Việt Nam. Da Màu chia sẻ với cộng đồng nghệ thuật Việt Nam sự mất mát này.
Bước qua năm 2022, Da Màu thân gửi đến bạn đọc lời chúc đẹp cho ước mơ của một năm không còn phải thở dài “Rồi sẽ mãi như thế này sao!”
Trân trọng.
Bài vở tuần này:
”Tưởng Niệm Giáo Sư Trần Quang Hải-Người Mang Chuông Đi Đánh Xứ Người”- phóng sự của Trịnh Thanh Thuỷ
”Cái Hộp Giấy”- tuỳ bút của Nguyễn Đức Tùng
Một Thời Điêu Linh- truyện vừa của Lê Lạc Giao: Xứ Khỉ (Kỳ 2), Hàng Cây Thiêng- Thư Viện Đá (kỳ 3), Đồi Dó, Núi Dài (kỳ 4)
Tiếp theo phần 1 đã đăng tuần trước, trong phần kế Xứ Khỉ, Hàng Cây Thiêng- Thư Viện Đá, tác giả tiếp tục đẩy xa hơn nữa những khả thể về cội nguồn đích thực của dân tộc Việt. Khi nhân vật chính đi lạc vào bộ tộc khỉ biết nói tiếng người, anh phải đối mặt với những câu hỏi về bản thể người của mình. Có sự hoán chuyển kỳ ảo giữa chủ thể và khách thể, người và khỉ, và tính biện chứng trong các khái niệm dân tộc, lịch sử, không gian, thời gian tương đối.