Tặng Hoài Khánh
1.
Cơn mê nổi mụn. Hiện hữu nhỏ dần bên kia giới tuyến. Con diều rẻ quạt đậu vào hoàng hôn. Mù.
Giấc mơ mẹ sáng choang. Giấc mơ con lờ mờ sáng. Mùa hè của ai đây tung tẩy. Gió đôi chân trên thuyền chài tiễn đưa.
Đợi nốt nhạc, dắt bài hát đi chơi. Con đường gập gềnh không có dấu giáng. Con đường sáng. Câm.
Những bước chân chẳng biết chạy về đâu, những khuôn mặt không phải khuôn mặt. Hình như đêm chỉ có một nửa. Còn một nửa lạc đâu phía ban ngày.
2.
Phía ban ngày
Giấc mơ mùa đàn chim làm tổ bị hoãn lại
Con gà đen trong chiếc đồng hồ lên cơn
Thời gian rúc thành tiếng
Về đâu
Trên cây cột điện gió mùa vẫn mở
Giấc mơ hoàng hôn đi về bên chân trời
Tuổi thơ mình xa lắm
Những con đường chênh vênh
Cười lên đi
Khúc thanh quản lâu ngày không được giãn nở
Đặt bàn chân chạy về phái nguồn
Sao không chạm được lối xưa.
3.
Lối xưa xưa rồi
Xưa như trái đất
Cây hoa giấy rùng mình đột nhiên tỏa hương lặng lẽ
Ta góc sân ngồi một mình uống trà
Vầng trăng ơi…sao cô đơn?
TUẤN ANH
(Hải Phòng)