- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

mãi võ sơn đông

 

 

 

rời bỏ tôi với những xung khắc
đến đoạn tuyệt
rồi hoà giải- rốt cuộc chả đì
tới đâu

– giờ
cô nói được năm thứ tiếng
ngó cô lừ mắt tôi nói “cô nom như cái tự truyện
cắc cớ- í!” đảo mặt nhìn trước

sau
cô bảo- chỉ dựa trên kinh nghiệm
sống- quan sát thôi sao?

tôi nói “không- tư tưởng đấy!”
cô đỡ lời tôi bằng cái lườm
với một tiếng- ừ!

giơ hai tay lên trời
– tôi lắng nghe
cô đọc từng trang tự truyện đời cô
một cách mạch lạc- khúc chiết

đứng chịu trận- cuộc đời thực
giả
quả khôn lường

trong lúc còn đương miên man
– chốc chốc
cô kêu tôi hạ hai tay xuống

từ dưới chân tóc- nách cô
tỏa mùi giấy cũ
thấy- mình phải nói đại

câu gì đó- làm sao
khiến cho cô nửa muốn nghe
nửa không muốn nghe

với lại- tôi- cổ
vẫn chưa dùng bữa chiều
tôi nói “cô
nói cô hay- cô đừng có ép tôi
cạo đầu- nha!”

cô vung tay lên
ngang trán- năm ngón xòe ra khoát
như kiều nữ phẩy quạt!

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh