29
Mộng Hường “Tài Nhân” từ Thâm Quyến về tới căn hộ của mình ở Láng Hạ 101 thì thấy “vua gạch” để lại một bức thư với vài dòng viết vội đặt trên table de nuit:
Sao em biết anh ra Hà Nội mà vẩn bõ đi một mình? Anh cũng xin thông báo cho em biết rằng dzợ anh đả biết chuyện. Dzợ chồng anh đang cực kỳ căng thẵng. Mong em hảy cẫn thận kẻo bả biết chổ này mà đến làm rầy rà. Tốt nhứt em nên lánh ra đâu đó ỡ tạm một thời gian cho an toàn. Dzô cùng thương nhớ em.
Nguyên “sân” cũa em
Bên dưới lá thư chỉ có mỗi 1.000 USD.
Lại một chuyện nữa làm Hường mất hứng. Em vung chân đá vỡ tan cái đèn ngủ pha lê đắt tiền. Tiện tay em túm lấy cái lọ hoa to liệng qua cửa sổ tầng 21 xuống, không biết có rơi vào đầu ai không.
Hường nhắn tin cho tôi liên tục hẹn đi ăn. Do quá bận bịu với Schditt nên lần lữa mãi rồi tôi mới đến gặp em được. Vả lại biết mình yếu sinh lý nên tôi cũng không dám mạo hiểm gặp con nặc nô này ngay, nhất là nó lại vừa mới ăn canh hài nhi.
Chúng tôi đi ăn vịt tần hạt sen. Nghe em kể chuyện đi Thâm Quyến và cuộc gặp gỡ với Dương Đại Nghiệp lảo bản tôi nổi đóa không kìm lại được:
“Chó chết… mày! Cô không được như thế chứ. Tôi là đạo diễn của mọi câu chuyện trong tiểu thuyết này. Cô phải làm mọi việc theo ý tôi hiểu chưa. Tôi chưa cho phép thì cô không được làm bất cứ chuyện gì, không được quan hệ lung tung như thế.
Cô làm hỏng hết kế hoạch của tôi rồi. Tôi đang định cho cô gặp một nhân vật hết sức đặc biệt. Nhân vật này sẽ làm thay đổi đời cô và cả đời tôi cô có biết không. Bây giờ lại có cái thằng Tầu khựa này nó chen vào thì hỏng hết mọi sự sắp đặt còn gì. Chó má! Tại sao câu chuyện nào cũng có bọn ‘Chung Của dật mìn’ nó chen vào thế không biết. Bọn hôi thối khốn nạn. Bọn cướp đất cướp biển bẩn thỉu. Bây giờ chúng mày lại còn định cướp mất nhân vật ‘đồng tiền bát gạo’ của tao nữa hãy sao…”
Đúng lúc ấy thì điện thoại của Hường reo. Dương Đại Nghiệp gọi cho em báo hắn đang ở Hà Nội. Sẵn cơn điên tiết tôi giật lấy máy của Mộng Hường chửi luôn:
“Tỉu nà ma thằng chó chết kia. Ai cho phép mày tẩn con Mộng Hường của tao? Tao không cho phép hiểu chưa. Dương Đại hay không thì tao chưa biết chứ mày đúng là cái thằng… ‘Nghiệp chướng’. Trước khi động vào nó mày phải biết ‘
Hehe… Gái nước Nam là của vua nước Nam, gái mú khắp thiên hạ thì là của… Giời…; nhưng mà, cái trinh tiết lại là của riêng Khổng Khâu người nước Lỗ đấy.
Thảo nào… Cha đẻ của “trinh tiết luận” đã phản ánh cái thế paradox trớ trêu quá lắm. Sau mấy ngàn năm hành đạo, giờ đây (nhờ sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật hiện đại) các đệ tử của các dòng “văn hóa trinh tiết” lại sử dụng bài bản suy ra từ cái đại danh của thầy Khâu nước Lỗ là “khâu béng cái lỗ lại”: ngày càng nhiều các em gái đi vá trinh, nhiều em khâu đến dăm bẩy bận.
Có hàng mới đây Đặng Thân! Tin mới nhất từ báo Khoa học & Đời sống (sorry, lại “hàng Tàu!” – quê hương của Khổng Khâu!):
Đường đi của màng trinh “made in
Suốt nhiều năm nay, các bác sĩ âm thầm cung cấp dịch vụ tái tạo màng trinh cho những cô gái trót dại trao thân cho ai đó không phải là chồng mình. Nhưng bây giờ, với một chiếc màng trinh nhân tạo (Artificial Virginity Hymen Kit) được bán bởi công ty Gigimo Trung Quốc, những cô gái lầm lỡ có thể cứu cuộc hôn nhân coi trọng trinh tiết mà không cần đụng tới dao kéo.
Tại trang web bán hàng của công ty Gigimo, Trung Quốc những chiếc màng trinh giả được rao bán với mức giá rẻ 39.9 USD giảm giá 26% còn 29.9 USD cùng một lời mời chào hấp dẫn mô tả về sản phẩm.
“Không còn phải lo lắng về màng trinh đã mất của bạn. Với sản phẩm này, bạn có thể trở lại đêm đầu tiên bất cứ lúc nào mà chỉ cần chèn tấm màng nhân tạo này vào âm đạo của bạn một cách cẩn thận. Nó sẽ mở rộng ra một chút làm bạn cảm thấy chặt hơn.
Khi người yêu của bạn thâm nhập vào bạn, nó sẽ tiết ra một chất lỏng trông giống như máu nhưng không quá nhiều so với sự thật. Thêm một ít tiếng kêu, bạn sẽ không bị phát hiện.”
Và thêm những dòng mô tả ngắn gọn như sau: “Dễ sử dụng. Đặt trong âm đạo 15-20 phút trước khi giao hợp. Hòa tan và co giãn. Đã được kiểm chứng lâm sàng không gây độc hại đối với con người. Không có tác dụng phụ, không đau khi sử dụng, không gây kích ứng. Sản xuất tại Nhật Bản”.
Thưa quý vị, hiện Trung Quốc là nước sản xuất màng trinh giả phổ biến nhất nhưng chiếc màng đầu tiên lại ra đời tại Kyoto – Nhật Bản vào năm 1993 và chỉ được giới thiệu, quảng bá cho dân địa phương. Sau đó, nó trở nên nổi tiếng và tràn sang Thái Lan vào năm 1995. Giờ đây, nó có mặt rộng rãi tại Đông Nam Á, Nam Á và Trung Cận Đông.
Ngay tại Trung Quốc, hồi tháng 5 năm 2009 cũng đã xôn xao chuyện về màng trinh nhân tạo được quảng cáo bán rộng rãi trong các khu vực nhà vệ sinh và ký túc xã nữ của một số trường đại học với giá 20 tệ/chiếc (khoảng 50.000 VND mà thôi). Tuy nhiên, theo các chuyên gia y tế nước này thì những loại màng này có chất lượng kém gây hại cho sức khỏe con người và có thể dẫn tới vô sinh đó.
Trong phiên họp mới đây của Quốc hội Ai Cập, vấn đề “nhập khẩu và sử dụng Artificial Virginity Hymen Kit” có nguồn gốc Trung Quốc đã được đem ra bàn cãi và bị lên án rất mạnh. Các nhà lập pháp Ai Cập còn lên tiếng kêu gọi một lệnh cấm nhập khẩu mặt hàng này. Vấn đề liên quan tới trinh tiết của người phụ nữ chưa chồng là vô cùng quan trọng đối với những người Ai Cập, Ả Rập hay những quốc gia theo Hồi giáo khác. Một người phụ nữ không thấy chảy máu trong đêm tân hôn có thể sẽ bị người chồng và gia đình chồng đánh đập dãn man hoặc giết chết theo tục lệ “bảo vệ danh dự gia đình” cho tới giờ vẫn tồn tại. Các giáo sĩ Ai Cập đã lên tiếng phản đối và cho rằng những cô gái dùng màng trinh giả đi lấy chồng là “lừa đảo vô luân”, còn mặt hàng này được cho là “phản đạo”. Họ đề nghị phạt người sử dụng một trong các hình thức: đánh 10 roi da, tù giam hoặc trục xuất khỏi địa phương.
Về lý thuyết, Artificial Virginity Hymen Kit là tấm màng đặt vào âm đạo. Đây được cho là giải pháp thông minh, tiện dụng và rẻ thay thế phương pháp phẫu thuật tốn kém và phức tạp, có phải không nào.
Vâng, “lại Tàu”!
Nhân nhắc đến “Bài thơ thần” lại nhớ thái giám tướng quân Lý Thường Kiệt từng đánh tan quân Tống từ hồi thế kỷ XI.
Khi quân Tống phải rút hết rồi nhưng chúng vẫn còn chiếm giữ nhiều đất đai và hang động (do thổ dân Đại Việt vì sợ sệt nên đã đem nộp cho nhà Tống). Vì thế vua Lý Nhân Tông đã cương quyết đòi lại Dương Vật và các chỗ khác của mình bằng việc cống tặng 5 con voi cùng với tờ biểu sau đây:
Ô, tôi đọc thấy đây là “THỈNH HOÀN VẬT DƯƠNG VẬT ÁC NHỊ ĐỘNG BIỂU”, lời lẽ mới vừa cứng rắn vừa khôn khéo làm sao!! “Mặc dầu đấy chỉ là mảnh đất nhỏ nhưng vẫn khiến lòng tôi đau xót, luôn luôn nghĩ đến cả trong giấc mộng. Quả thực tổ tiên tôi xưa kia đã phải đánh dẹp phường tiếm nghịch, xông pha gian nguy, không tiếc tính mạng mới có được đất ấy.” Thật là cao thủ vậy!
Nhưng câu chuyện vẫn chưa dừng lại ở đấy vì vua Tống vẫn không chịu trả đất khi vua Lý sai Lê Văn Thịnh sang sứ. Đến đây thì sứ giả Lê Văn Thịnh đã để lại một lời đáp tuyệt chiêu mà chắc là chỉ có dân Giao Chỉ chân chính mới nghĩ ra: “Đất thì có chủ; bọn thuộc lại giữ đất đem dâng nộp và trốn đi, thì đất ấy thành vật ăn trộm của chủ. Coi giữ đất cho chủ lại tự ý lấy trộm tất không tha thứ được, mà ăn hối lộ và tàng trữ của ăn trộm pháp luật cũng không dung. Huống chi, nay lại mang đất lấy trộm dâng để làm dơ bẩn sổ sách nhà vua hay sao?”
Quả là Lê Văn Thịnh đã trả lời một cách cứng cỏi, đầy đủ lập luận. Đối với luật pháp nước nào cũng vậy, khi được giao một vật gì để canh giữ, nếu đem vật đó bán và hủy bỏ đi, tất nhiên phải là có tội. Trong trường hợp này, các thổ dân chỉ là những người được vua tin dùng, cho cai quản các châu quận ở nơi biên ải xa xôi. Việc tự tiện đem đất đai dâng cho nhà Tống, để xin phần phục, xâm phạm vào lãnh thổ của Đại Việt cũng như việc nhà Tống chiếm giữ đất ấy không thể là hợp pháp, minh bạch. Luận cứ trên đây cho thấy nền pháp luật thời ấy đã có những bước tiến đáng kể, nên Lê Văn Thịnh đã phân biệt rõ ràng các khái niệm mà ngày nay gọi là khế ước ủy nhiệm, ký thác hay quyền sở hữu.
Nghe nói nhà Tống cuối cùng đã phải trả lại 6 huyện 3 động. Và một năm sau đó, Lê Văn Thịnh được vua Lý Nhân Tông phong Thái sư. Sau này ông được lập đền thờ tại quê nhà ở xã Đông Cứu (Bắc Ninh).
Câu chuyện cách nay gần nghìn năm quả là bài học vĩ đại lắm cho con cháu nước Việt.
Lại nói chuyện Mộng Hương sau khi nghe tôi chửi xong mặt vẫn lạnh te. Em nói thì cuộc gặp gỡ của em với Nghiệp “chướng” cũng nằm trong sách trời đấy chứ. Nghiệp “chướng” chả đã có mặt trong bài thơ “khóc [fuck] cạn sông hồng [hường]” còn gì. Mà bài thơ ấy lại do “Thiên ý” cơ mà. Ờ, thế thì tôi tịt. Trời thì thôi rồi. Ối giời ơi!
Ôi, sao trời nỡ hại ta, hại cái kịch bản mà ta đã tính. Vì quả thật tôi đã muốn cho câu chuyện kết thúc rồi (thời buổi này người ta chỉ có thể đọc được những tiểu thuyết cỡ 200-300 trang thôi chứ, dài quá làm người ta hết cả muốn đọc), chỉ còn mấy chương “lâm li” nữa thôi. Thế là lại phải viết tiếp ngoài dự kiến đây. Không biết câu chuyện sẽ ra làm sao nữa.
THƯA QUÝ VỊ!
Vậy là con nặc nô Mộng Hường nó đã làm hại tôi và quý vị rồi. Và vì có sự THAY ĐỔI VỀ KỊCH BẢN với sự xuất hiện của NHÂN VẬT NGOÀI DỰ KIẾN thế này nên tôi sẽ lâm vào tình thế hoàn toàn bị động… Khổ cho tôi quá!
Chắc là tôi sẽ không còn biết cốt truyện (plot) và các cảnh huống (scenes) sẽ xẩy ra và diễn biến tiếp ra sao nữa.
Chắc cú bọn nhân vật (characters) sẽ được mùa làm loạn.
Chắc nhẽ từ mấy chương sau trở đi nhịp độ (tempo) của cái truyện này sẽ bị biến đổi. Điên ơi là điên!
Bất chấp lời “cảnh báo sóng thần” của tôi, tối hôm đó đôi gian phu dâm phụ vẫn gặp nhau tại Láng Hạ 101. Đúng là “háng lạ” có khác, mới xa nhau ít hôm mà đã phải đâm đầu đi tìm nhau rồi. Ngẫm cái cảnh thằng Tầu mặc nhiên xâm phạm lãnh địa của mình mà lòng đầy căm tức. Thật là phải đồng cảm với cụ Trần Quốc Tuấn “ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, nửa đêm vỗ gối…” với nỗi đau này.
Tôi chỉ muốn được “xẻ thịt, lột da, ăn gan, uống máu” thằng Dương Đại “Nghiệp chướng”. Tôi muốn các cụ chí sỹ xưa sống dậy để đem con Mộng Hường ra cho voi giầy ngựa xé, gọt tóc bôi vôi thả bè trôi sông… hay đem luộc lên mà chấm muối. Hoặc là nhốt nó vào vườn thú Thủ Lệ cho mọi người xem loài thú lạ cũng được.
Nhưng nghĩ lại cũng thấy mình tức vô lí. Vì bọn chúng thông dâm với nhau kia mà. Con nặc nô đã mời thằng “Nghiệp chướng” vào nhà cơ mà. Đồ cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về giầy mả tổ, thông đồng với bọn ngửi máu không tanh, ăn cả thịt chín lẫn thịt sống.
Ta còn biết làm gì đây. Tôi tức tối căm thù mà chẳng biết phải tức tối căm thù ai. Tôi nghĩ đến trả thù mà không biết trả thù đứa nào.
Trước mắt, tôi cũng không biết phải xử sự xử lý với em Mộng Hường thế nào nữa.
Bọn Ăng-lê và Mẽo đã nói rồi: “If you can’t beat them, join them.”[1] Ha ha ha…
A Bồng sáng suốt!
Thế là tôi đến Láng Hạ 101 lao vọt vào thang máy lên tầng 21 để cùng bọn chúng tham gia vào một đêm liên hoan tiệc sex “3 trong 1” hân hoan trong thế giới đại đồng… Màn trình diễn ngoạn mục này đã được Mộng Hường quay camera, sau đó hình như em nó có đưa lên mạng HerTube gì đấy. Bạn nào quan tâm có thể search được ngay mà. Cái sex-clip này có tên là Nhật ký Láng Hạ 101 thì phải.
Thằng Nghiệp “chướng” làm việc như trâu điên. Kiểu trâu húc mả. Kiểu đại bàng đạp mái chim sâu. Kiểu lấy thịt đè người. Kiểu “biển người”. Kiểu này mới nhìn thì thấy oách, nhưng nhìn kĩ tôi đã thấy điểm yếu của nó. Vì nó có vẻ thiếu tinh thần cách mạng khoa học kĩ thuật. Thiếu cả “cổ học tinh hoa”. Cái kiểu của hắn chỉ làm đối thủ hài lòng trong hiệp một nhưng hiệp hai thì oải, và tất yếu không có hai hiệp phụ cùng màn trực tiếp penalty đứng tim theo luật FIFA.
Các tư thế đều được triển khai:
i) “Truyền thống” (Thằng Khựa khá trung thành với kiểu này, chứng tỏ nó trân trọng truyền thống lắm lắm. Tôi cũng quý truyền thống nhưng không bằng nó);
Người Âu gọi kiểu này là “tư thế nhà truyền giáo”. Thời Trung Cổ ở châu Âu, Thánh Thomas Aquinas (1225–1274) và nhiều nhà truyền giáo Catholik khác rất cổ xúy cho tư thế này đấy, họ dậy dỗ con chiên rằng đây là “tư thế đúng mực nhất”. Người Tuscan (xứ này có thủ phủ là
Và “xin đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng” nữa chứ gì. Thôi được rồi đấy Schditt ạ, anh mà làm tôi mất hứng là tôi không kể nữa đâu.
Xin được kể tiếp các tư thế điển hình khác đã được thực hiện:
ii) “Vác cầy qua núi” (Kiểu này đòi hỏi người nữ phải rất linh hoạt);
iii) “Chim bay qua núi”;
iv) “Đại bàng đạp mái chim sâu”;
v) “Úp thìa”;
vi) “Ếch”/”Chó”;
vii) “Rùa”/”Ba ba” (Kiểu này nhà máy nước đạt công suất cao thôi rồi!);
viii) “Rồng” (Kiểu này cực khó);
ix) “Phượng”;
x) “Nhện sa”;
xi) “Cô gái chăn bò” xoay 4 hướng;
xii) “69” (Kiểu này dân gian còn gọi là “giở đầu đuôi”);
xiii) “Đặt đâu nằm đó”;
xiv) “Tháp nghiêng
xv) “Bom nổ chậm”;
xvi) “Kim kê độc lập”;
xvii) “Tiên nữ múa cột”;
xviii) “Hoa sen” (Như tư thế tọa thiền kiểu hoa sen nở);
xix) “Tích hợp tay ba”.
Lòng căm giận đã làm não bộ tôi chiết xuất ra những ý tưởng tinh túy hơn đời. Giờ phút ấy tôi phải lấy làm tự hào là mình được làm con dân của bán đảo Trung-Ấn…
Trong cơn địa chấn hưng phấn của sáng tạo tôi đã nghĩ ra một màn trình diễn/sắp đặt performance/installation art kỳ vĩ mà tôi lấy tên gọi là “26 chữ cái”. Tôi xếp em đủ các hình mẫu tự: A, B, C, D, E, F, G, H, I, J, K, L, M, N, O, P, Q, R, S, T, U, V, W, X, Y, Z. Tôi thích nhất là những chữ A, G, M, S, T, W, X, Y, Z. Càng về các chữ ở phần dưới càng thấy sướng khoái vô cùng.
Mẹ kiếp! Đúng là thằng nhà văn “ngộ chữ”. Đến lúc làm tình mà nó vẫn còn nghĩ đến chữ nghe mới “khốn nịn” làm sao! Thế thì thăng hoa làm sao được. Ta từng nghe nhiều bọn đã bàn chuyện nào là “sống chết với nghề chữ” cho đến “làm chữ”, v.v… nhưng đến cái thằng “phịch chữ” này thì quả thật là quá dã man!
Phải chăng “chung sống hòa bình” luôn là tối ưu. Nhưng cũng phải có hoàn cảnh đưa đẩy thì mới thực hiện được. Và tạo ra hoàn cảnh thì không phải ai cũng làm được đâu. Chỉ có Trời và những anh hùng cái thế mà thôi. Hỡi ôi!
Dù sao kinh nghiệm từ công cuộc hội nhập khu vực và toàn cầu hóa kể trên cũng đem lại cho tôi, nhà văn Đặng Thân, một ý định mới. Có thể tôi sẽ không viết văn nữa. Văn Việt
Tôi sẽ tập trung tinh lực để viết một cuốn từ điển tình dục, xuất phát từ ý tưởng 26 chữ cái trên đây. Có thể sẽ đặt nhan đề là 26 sáng thế kinh (“sáng thế” nghe đắc đạo hơn “tư thế”) hoặc là Từ điển tình dục học Đại thừa, Duy tim cật sở thất kinh, Diệu pháp liên sàng kinh, 26 đoạn trường dục thanh, 26 cung lạc ngâm khúc, Hường lâu mộng, Cực lạc nam nữ du ký, Ta đi tới 26, Sự mất ngủ của nước và lửa, 26 cửa mở, Thượng thừa 26, Đại náo tử cung, 26 nẻo về của sướng, 26 dục thiên thế giới, 26 lỗ đen vũ trụ, Mẫu tự nhục dục quyền, 26 chân trời A-Z, 26 miền âm dương chân kinh, Đặc dị giao phối hành, Trần gian hữu đạo, 26 Sex Cafés, Sex Zen, Sex Yoga, Hyper-tension Sex, Multi-layered Orgasm, How to Fuck to the Ultimate, Alphabetical Bliss and Climax (gọi tắt là ABCD[ictionary]), Bản giao hưởng – hợp xướng 26 tiết tấu (gọi tắt là Giao-hợp 26 tiết). Đơn giản và “hàng họ” hơn có thể là Tửu Sắc Quán 26 Hàng Chuối, Mút xoa chân 26 Hàng Khoai cho nó có cái vẻ truyền thống ngàn năm văn vật của băm sáu phố phường; hay giản phác hơn là Phở 26 hoặc Từ điển 26 cho nó hợp với dân tộc tính.
Tôi tin cuốn từ điển này sẽ thành best-seller không những của dân tộc mà còn của nhân loại mọi thời đại. Lúc ấy thiên hạ đúc tượng thờ thì rất ngại.
@
LỜI BÀN [PHÍM…] CỦA CÁC NETIZEN
loinho:
Ơ… em không có ý kiến ạ [cơ mà cũng có nhiều ý thâm quá!] hihi
nguyen lien:
Hixhix, anh viet tuy hoi co chut tuc tiu mot ti nhung ma doc thuc su thay hay, doc cang ki cang thay ngam don, dau phai ba cai chuyen lam tinh bay ba khong dau! Day triet ly sau xa, theo em hieu thi chuong nay chu yeu chui bon lang gieng…: "Sông núi nước
nhan:
Nhìn bề ngoài thì cô Mộng Hường là một cô gái rất đoan trang, đúng mực nhưng thực ra là một con điếm. Cô ta là con lai, rất đẹp. Dòng họ cô ta làm điếm có tới 6-7 đời, nổi tiếng khắp nơi gây ra bao chuyện thị phi, xung đột làm cho dân tình cũng bị vạ lây, điêu đứng. Cũng vì thế mà chúng bị người đời chửi rủa, xua đuổi đến không còn đất dung thân. Bây giờ ngày càng nhiều người biết được bộ mặt thật của cô ta và đang lên án, xua đuổi. Để tồn tại, cô ta phải cặp kè với thằng du côn Dương Đại Nghiệp. Thằng này là một thằng lưu manh nổi tiếng tàn bạo. Nó cũng xuất thân từ một dòng họ lưu manh. Ông bà của chúng từng là đồng bọn của nhau, từng đánh nhau do tranh dành quyền lợi. Nay chúng cặp kè với nhau cũng chỉ vì chúng phải dựa vào nhau để sống (chứ chúng cũng luôn gầm gè, chơi xấu nhau khi có dịp)… Giải quyết thằng “nghiệp chướng” và con “nặc nô” sao đây là một bài toán khó khăn và nan giải…
Nếu cần thì phải oánh cho nó một trận nhừ tử giống như ông cha ta từng “đánh một trận sạch không kình ngạc, đánh hai trận tan tác chim muông”… hehe
Nhưng cũng đành phải chờ “…Trời và những anh hùng cái thế mà thôi. Hỡi ôi! ”… huhu
ĐẶNG THÂN:
Anh hùng Trời hãm nơi đâu
Mà ra cái thế “vô đầu loan ti”
J Ý KIẾN CỦA BẠN:
[1] Không thắng được chúng thì hãy nhập bọn với chúng.
[2] Larry Lister, Human Sexuality, Ethnoculture, and Social Work. tr. 15.
bài đã đăng của Đặng Thân
- Tên đãi chữ khù khoằm ở Hoang Dã Tây - 24.08.2016
- KBNH[*]| EM: BỒN TẮM (Phần 1) - 13.05.2014
- Cosmopolitan London - Paris - New York - Tokyo - 07.03.2014
- Cain và Abel vs. sử thi Yang Yăng Yâng xứ Bù A Đà La (III) - 05.04.2013
- Cain và Abel vs. sử thi Yang Yăng Yâng xứ Bù A Đà La (II) - 03.04.2013
- Cain và Abel vs. sử thi Yang Yăng Yâng xứ Bù A Đà La (I) - 01.04.2013
- Trình diễn đa thoại về tiểu thuyết 3.3.3.9 [Những Mảnh Hồn Trần] của Đặng Thân - 17.10.2012
- Bài học tiếng Việt mới - 22.03.2012
- Valentine lạnh - 14.02.2012
- Sử thi Ba Bựa / Tam Tài xứ Xích Đạo Thổ - 15.10.2011
- HÀNH TRÌNH CỎ CÂY XUYÊN TÂM L[IÊN/INH]: Đọc dọc Thơ tuyển Mai Văn Phấn - 17.05.2011
- ĐOÀN TẦU “THỐNG NHẤT” (hay là “quân tử dĩ hậu đức tải vật” [1] - 25.02.2011
- NỖI ĐAU [ĐÁU] CỦA TRỰC GIÁC (hay là tiếng gầm của sư tử) - 24.01.2011
- trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 53 - 15.10.2010
- trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 33 - 08.10.2010
- trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 16 - 28.09.2010
- trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 1 - 24.09.2010
- hài ku[l] – ii - 17.02.2009
- hài ku[l] - 23.12.2008
- MA NET – tập truyện của ĐẶNG THÂN - 03.12.2008