Vờ như không. Mộng hồn nhiên
Lặng lẽ đến. Người đi quá nhẹ
Trời mùa thu lướt qua màu nhạt
Sao chim di để lại vết hằn
Vờ như không. Gió đêm ạt ào
Chung chiêng lá rơi êm thấm
Tôi nhớ mình hầu như đã đếm
Một sắc vàng vừa đậu xuống môi
Người mơ hồ như vệt mây trôi
Họa hoằn lắm mới thành sợi lửa
Thế mà sao một trời vừa cháy
Những làn tro lả tả xuống lòng
Hãi hùng chưa người nhặt hoa tàn
Từng váng sắc mờ mờ tỏ tỏ
Không gian vắng ai đi như bóng
Để trong chiều nguệch ngoạc dấu chân
Vốn dĩ tôi giả giả đừng đừng
Nên choáng váng một làn gió chớp
Vờ như không. Thế là đã mất
Một ngày phai. Thôi chẳng hề dừng
08/5/2010
.
bài đã đăng của Trần Trình Lãm
- Ngày còn im tiếng lá - 27.09.2010
- Chết thiêu - 03.04.2010
- Giấc kê vàng - 01.04.2010
- Sài gòn đơn giản hơn tôi nghĩ - 08.03.2010
- Vô tâm - 04.03.2010
- Chiều nay tôi về một mình - 15.01.2010
- Lá đổ - 23.12.2009
- Nhạt - 15.12.2009
- Du mục - 10.11.2009
- Trống không - 19.08.2009
- Hiến tạo - 07.08.2009
- Điệp khúc phố - 06.08.2009
- rụng xuống nồng nàn - 09.07.2009
- chùm thơ - 03.07.2009