thơ
Michelia
Tôi cảm thấy đê hèn, vì tôi: kẻ mang những
cảm xúc bất đồng
làm thuê làm mướn cho chính linh hồn đang đoạ đầy của mình
để rồi cô đơn và hoang mang giữa
cuộc đời.
Tôi cảm thấy xấu hổ, vì tôi: kẻ nói lên những
điều mà người khác luôn giả vờ câm lặng
để rồi bị sỉ nhục và công kích
từ phía họ.
Tôi cảm thấy tuyệt tình, vì tôi: kẻ yêu cuồng yêu dại
trong cuộc sống ngắn ngủi này
khi mà mọi người vẫn cố lẫn trốn
vì lẽ
bề nổi hình thức
niềm kiêu hãnh ngốc nghếch
hiểu biết quá trớn
chọn lựa mất đi nhảy cảm
để rồi nhận sự thờ ơ
xa lánh
từ phía họ.
Trong xã hội này, tôi cảm thấy một điều tồi tệ, vì tôi: người viết vội vã những cảm xúc
khi nhân danh thi sĩ
để gào thét
để đòi quá nhiều ở cuộc sống này
về quyền làm người quyền tự do quyền dân chủ
và tình yêu nhân loại
nhưng chính tôi: kẻ đả đảo chính chức danh của mình
để rồi văng khỏi đời sống
nằm co ro trong xó xỉnh tối đen.
Sài gòn, 9.2008
bài đã đăng của Michelia
- Khi hoang mang - 26.03.2010
- Khoảng lặng sau lưng em - 21.12.2009
- Lễ của lễ hội - 11.12.2009
- Khúc Tấu Rối Bù 49 - 07.12.2009
- Ở thời điểm mà màn đêm lên men - 29.05.2009
- Mi và Ngôn Lời của Mi - 21.05.2009
- Mày là một thằng mẫu mực ♦ Tự giãi bày - 05.03.2009
- Lý tưởng sống - 05.01.2009
- Tao là nấm mồ của tao - 22.12.2008
- Thoáng qua người y - 10.12.2008
- 9 bài thơ - 18.11.2008
- 3 lý do để tôi cắn vào tôi - 05.11.2008